Padmasham  
 

 

 
 
 

 


Ngàn Năm Mây Trắng

“ Ngàn năm mây trắng lặng lờ ,
Ngàn năm mây trắng hững hờ nỗi trôi ” .

Phù Vân


Khi uống nước là cá ,
Khi ăn quả là chim .
Khi nằm xuống là cây ,
Khi vào cây là côn trùng –
Khi biến đi là tất cả . . .
Kiệt Tấn


---Mục Lục---
 

1- NGÀN NĂM MÂY TRẮNG
2- THỬ HỎI
3- CHIỀU MƯA QUÁN NHỎ
4- CỨ NÓI
5- NGẬP NGỪNG
6- ĐỒNG VỌNG
7- IM L̀M
8- NGH̀N NĂM TRƯỚC
 

9- BẾN BỜ
10- MÊ SẢNG
 11- CÁT VÀNG
12- VÔ THƯỜNG
13- NGÀN THU
14- THỰC HƯ
15- EM TÔI
16- B̀NH RƯỢU CẠN
17- GỌI EM
18- TIẾNG ĐÊM

 

 19- T̀NH MUÔN THUỞ EM VỀ TRONG GIẤC NGỦ
20- NẾU LỠ MAI NÀY
21- DONG RUỖI THÁNG NGÀY QUA
22- XUỐNG VỚI BIỂN ĐỂ THẤY HỒN LÊN NÚI
23- T̀NH CỜ

24- NGƯỜI HĂY ĐI CHO HỒN THƠA THUÊ L̉NG

 

25- HUYỄN MỘNG
26- BÀI CA DU TỬ 
27-
CHỢT THỨC
28- CỐ NHÂN ƠI
29- LẶNG YÊN
30- ĐỒNG VỌNG
31- MỘT ÂM THANH

 

32- MỖI HẠT SƯƠNG LÀ CẢ MỘT MẶT TRỜI
33- HOANG SƠ
34- LỮ THỨ
35- MÊ HOẶC
36- TƯ TƯỠNG TRƯỚC
37- BÀI THƠ NGÀY THỨ NĂM
38- NHƯ ĐỨA BÉ HỒN NHIÊN

 

39- NGẪU NHĨ
40- HIẾN DÂNG
41- TỪNG BƯỚC NHỎ
42- KINH CẦU NGUYỆN NHỎ
43- NẮNG RƠI BÊN SONG CỬA
44- CHẬP  CHỜN NỬA TỈNH NỬA MÊ
45- NHƯ TRỞ BÀN TAY 
46- PHÙ  VÂN   
 47- RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI
48- GIẢ TỪ & HOAN NGHÊNH
49- NIỀM VUI TRONG  YÊN LẶNG
50- MÂY TRẮNG



NGÀN NĂM MÂY TRẮNG
Ngàn năm mây trắng vẫn bay ,
Mặc ai hỷ lạc mặc ai vui sầu .
Mặc ai mất ngủ đêm thâu ,
Ngàn năm mây trắng sắc mầu chẳng phai .

 

THỬ HỎI
Hỏi con chim nhỏ trên cành liễu ,
Mây có xanh và gió có lay .
Chim nương cánh hay nương gió thoảng ,
Liễu lắc lay làm cánh tung bay ?
Hỏi người xa xứ mưa và nắng ,
Vẫn nắng mưa như chốn xa xưa .
Vẫn hoàng hôn cũ con người cũ ,
Vẫn ráng chiều buông ngọn trúc lưa thưa ? .
Hỏi cô hàng xóm ngày xưa ấy ,
Gió có làm rối sợi tơ ḷng .
Có làm vương vấn hương ngoài ngỏ ,
Có . . . và có nhớ mong ? 
Hỏi ngày xưa cũ chùng men rượu ,
Hỏi ngất ngây và hỏi đắm say .
Hỏi đêm ngơ ngác trên đường phố ,
Rượu có say và gió có lay ? .


CHIỀU MƯA QUÁN NHỎ
Gặp em trong quán nhỏ ,
Mưa phủ mờ lối đi .  
Lời buồn em không nói ,
Lệ nhat nḥa đôi mi .     
Gặp em trong quán nhỏ ,
Khói buồn vương mắt trong .
Ta làm tên hờ hững ,
Lạnh lùng không nói năng .
Bây giờ ta đă yêu em ,
Dạt dào sóng vỗ chợt mềm đôi tay . 
Ngợp hồn trong thoáng hương bay ,
Ta mê măi hát tiếng say đắm t́nh .
 Anh là mây trắng trôi ,       
Miệt mài những xa xôi .     
Em c̣n nhiều thơ dại ,
Ngày đêm nh́n đơn côi .  
Ta là chim én lạc ,
 Em hoa dại bên đường .
Chiều mưa nhiều giá buốt ,
Yêu chi cho tơ vương .


 

CỨ NÓI
Anh cứ nói rằng đông đă hết ,
Thế v́ sao giá buốt cơi ḷng .
Và cứ nói rừng đang thay lá ,
Thế v́ sao chẳng hết chờ mong .
Thế v́ sao sương khói chập chùng ,
Cho ngày tháng lạnh lùng trống vắng .
Em muốn biết v́ sao . . .và sao nữa ,
Gió thôi bay và nắng sẽ thôi say .
Sẽ im lặng khi hồn em giá lạnh
Để hong khô ngày tháng cuồng quay .
Dù anh nói là vàng rơi ngoài ngỏ ,
Chỉ đẹp thêm hương sắc thu tàn .
Em vẫn muốn v́ sao và sao nữa ,
Những v́ sao ḷng cứ miên man .
Anh cứ nói rằng đông đă hết ,
Anh nói sao  em vẫn chờ mong .
Anh nói sao năm tháng vẫn chạnh ḷng ,
Vẫn hoảng hốt trong đêm dài vô tận .


NGẬP NGỪNG
Ngập ngừng trong bóng trăng lu ,
Ngập ngừng trong tiếng lá thu cựa ḿnh .
Ngập ngừng đơn bóng lặng thinh ,
Ngập ngừng thưa thốt bên cành lau thưa .
Ngập ngừng chân bước chiều mưa ,
Ngập ngừng chân bước thuở chưa chạnh ḷng .
Ngập ngừng vàng vọt ngóng trông ,
Ngập ngừng vàng vọt như không bao giờ .
Ngập ngừng hoa cỏ thờ ơ ,
Ngập ngừng hoa cỏ ơ thờ nói năng .

 

ĐỒNG VỌNG
HIỆN TẠI HUYỀN THOẠI

Tôi từ sông nước dập dồn ,
Cỏ hoa trên sóng trôi hồn thương đau . . .
Chẳng lo nhiều nổi u sầu ,
Chẳng lo tiếng nói bên cầu nỉ non .
Chẳng lo gió thổi lầu son ,
Chẳng lo nổi khổ mơi ṃn tháng năm
Nhưng sao tôi lại chạnh ḷng ,
Khi người cất tiếng lối hồng tôi theo .
 Trôi đi những thứ bể dâu ,
Biển kia sóng vỗ bạc đầu nước sâu .
Trăm năm một cuộc sắc mầu ,
Ai yêu thương đó mà hầu đợi mong .
Ta như chiếc rêu phong ,
Tháng năm vùi dập tiêu vong nổi niềm .
Trần ai nhiều nổi truân chuyên ,
Nói chi những chuyện muộn phiền thế nhân .


IM L̀M
Gió đưa giấc ngủ ru mềm ,
Vuốt ve giấc thức êm đềm chiếu chăn .
Nhọc nhằn trăn trở nói năng ,
Cho mê măi hát gió trăng cựa ḿnh .
Im ĺm lá rũ buồn tênh ,
Im ĺm lá rũ bên thềm rêu xưa .
Ai đem năm tháng cho vừa ,
Vai gầy guộc nhỏ đong đưa nỗi niềm .
Gió đưa nắng xuống chiều êm .
Đậu trên môi héo cho mềm ước mơ .

 

NGH̀N NĂM TRƯỚC
Gịng suối chảy từ ngh́n năm trước ,
Ngh́n năm sau ḍng chảy c̣n đây .
Thoảng trong phút chốc phô bày ,
Hương xưa thắm đượm trần ai hững hờ .


BẾN BỜ
Bên bờ xuân đă rụng rơi ,
Ngàn khe nước vẫn c̣n trôi lặng lờ .
Một mai rũ tóc đợi chờ ,
Con trăng nước xuống thẫn thờ đợi mong .
Cánh hồng vàng rực ngóng trông ,
Cỏ cây hoa lá ven sông ră rời .
Một mai tóc xơa mọc mời ,
Gọi thưa ngơ ngẩn tơi bời cỏ hoa .
Một mai chân mơi nẽo xa ,
Con trăng nước xuống lá hoa hững hờ .
Bến bờ xuân măi mộng mơ ,
Ngàn khe nước vẫn lặng lờ xuôi trôi .


 

CÁT VÀNG
Cát rực vàng cho hồn tôi chợt tối ,
Cho u mê đồng vọng đêm nay .
Cho hôn mê nuôi mộng đêm dài ,
Để chợt giận sao ḿnh không là nắng .


MÊ SẢNG
Sáng lắm thế cho hồn ta đắm đuối ,
Say mê say dẫy chết dưới trăng trong .
Mê sảng đứng chợt tiền thân vẫy gọi ,
Gió th́ thầm thuở nọ cuốn ven sông .
Ai ngồi đó con thuyền nơi bến vắng ,
Chờ đợi ai sao dầm lại buông lơi .
Khách tang bồng hồ thỉ đă xa khơii ,
Đă đánh mất đường về trong chén rượu .
Sáng chi lắm cho hồn ta lạc lối ,
Nẽo hoang sơ đi về cơi sơ khai .
Đưa tay hái loài hoa c̣n man dại ,
Hồn ngất ngây trong nhiều nổi đắm say . 
Sao ngồi đó mệt nhoài loài ngư nữ ,
Chờ đợi ai trong huyền hoặc tiếng tơ .
Ngh́n cơi xa sao trăng lại mịt mờ ,
Đành sững chết bởi v́ ngày sẽ hết .


 

VÔ THƯỜNG
Cái chết đến không một ai chừa sót ,
Đến lặng yên năm tháng lặng yên .
Dù thế gian vô thường không hiện hữu ,
T́nh trong tôi xin vẫn được giữ nguyên .
T́nh nhân ơi ! ta đi t́m muôn thuở ,
Những mê say và những đắng cay .
T́nh nhân ơi ta t́m ta vô vọng ,
Hồn ngất ngây khi t́nh đă phơi bày .
Tôi đă đến - hay chưa hiện diện ,
Tôi đă đi - xin cứ lặng yên .
Xin yên lặng để nghe t́nh khe khẽ ,
Để nghe t́nh nhè nhẹ thương yêu .    
Em đă đến nắng chiều thảng thốt ,
Gió mơ màng hồn mộng lên cây .
Mây chợt dừng cho ḷng bỗng lắt lay ,
Phân vân đứng nắng chiều sao đẹp quá .


NGÀN THU
Ngàn thu gợn ánh hư vô ,
Trăng sao sẽ  lạnh nổi khô khan chờ .
Quạnh hiu vời vợi đôi bờ ,
Vai gầy guộc nhỏ lặng lờ tháng năm ,
Nẻo về xa tít mù tăm .
Nẻo về xa tít lặng câm nỗi sầu ,
T́m chim t́m tận nơi đâu .
T́m trong phút chốc t́m đầu con trăng ,
T́m trong hờ hững nói năng ,
T́m trong cuồng vọng hỗn mang nhiệm mầu .
T́m trong vô vọng t́m cầu ,
T́m trong rơi rụng - t́m cao nỗi t́m .

 

THỰC HƯ
Có không không có mơ hồ ,
Có không nghiệp thức đội mồ đi hoang .
Để nghe sóng vỗ rộn ràng ,
Để nghe sóng vỗ dịu dàng nói thưa .
Nhịp nhàng sóng vỗ chiều xưa ,
Vội vàng sóng vỗ sao chưa chạnh ḷng .
Mơ hồ sóng vỗ ngóng trông ,
Ngày tàn sóng vỗ ngồi mong đợi ǵ .
Ngậm ngùi sóng vỗ chân đi ,
Ngập ngừng sóng vỗ chân về nẽo xưa .


B̀NH RƯỢU CẠN
Rượu vẫn say hoài ta cứ say ,
Ngước mặt lên trời tung đáy chén .
Dốc cạn ly và rót nữa đi em ,
Anh sẽ uống mềm môi thiên bôi thiểu .
Bước ngữa nghiêng - cho t́nh nọ ngữa nghiêng ,
Chân khấp khểnh - d́u em vào nghiêng ngữa .
Hát nghêu ngao – cho t́nh bổng nghêu ngao ,
Ta say mê - ngày tháng tiêu dao .
Thèm đáy chén - rượu hết rồi sao tá ,
Mua thêm rượu đi em -
Anh sẽ uống cho cơn điên về muộn ,
Để yêu em say đắm một vài giây .


 

EM TÔI
Ngày tàn năm tháng quẩn quanh ,
Xó vườn góc bếp chừng thanh đạm nhiều .
Gió đưa lay lắc đ́u hiu ,
Tơ vàng rũ xuống , chợt chiều lại qua .
Đêm nay trăng rớt bóng tà ,
Em tôi tóc đă bạc pha tháng ngày .
Em tôi thấp thoáng phơi bày ,
Nỗi ḷng thương xót anh rày rạc thân .
Thương chi cái kiếp phù vân ,
Tụ tan - tan tụ , cũng ngần ấy thôi .
Tháng năm tay giở lần hồi ,
Những tờ lịch cũ ḷng tôi đă từng .
Em tôi bước ấy ngập ngừng ,
Đứng trong sương rớt mà phân vân nhiều .
Gió đưa trăng rớt cành điều ,
Gió đưa cái số nó đeo đẳng hoài .
Gió đưa - đưa gió ngày mai ,
Nắng vàng rực rở phôi phai nỗi buồn .
Em tôi từng giọt lệ tuôn ,
Em tôi từng giọt sương hồng rớt rơi .
Em tôi gió dập tơi bời ,
Tơ vàng rối rắm , người ơi gỡ  giùm .
Em từ trong bước gian truân ,
Anh từ trong bước tần ngần tháng năm .
Em từ trong bước xa xăm ,
Anh từ trong bước âm thầm cơi xưa .


 

GỌI EM
Gọi em năm tháng cưu mang ,
Gọi mê măi ngó gọi hàng me xanh .
Gọi chim về đậu đầu cành ,
Gọi em thưa thốt tơ mành liễu buông .
Gọi em trong ánh trăng suông ,
Gọi mây hôn ám phủ hồn ngu ngơ .
Gọi chi năm tháng đợi chờ ,
Ái ân giờ đă mịt mờ khói mây .


TIẾNG ĐÊM
Tiếng đêm tê dại phủ mềm ,
Môi khô tiếng gọi bên thềm rụng rơi .
Tơi bời sương cỏ lă lơi ,
Chim đêm sũng ướt gọi mời thiết tha .
Tiếng đêm thờ thẩn lại qua ,
Hàng cây thảng thốt nẽo xa xôi về .
Tiếng đêm vắng lặng tư bề ,
Giật ḿnh trong tiếng vạc về kêu sương .


 

T̀NH MUÔN THUỞ EM VỀ
TRONG GIẤC NGỦ

T́nh muôn thuở em về trong giấc ngủ ,
Cho yêu thương mời gọi cánh chim trời .
Ly rượu nồng hồng thắm đượm đôi môi ,
Cho sức sống ngập tràn muôn lối rẽ .
Cho thức dậy mặt trời cao muôn thuở ,
Chớp mắt thôi muôn dặm đă xa vời .
Như bài ca vô tận trái tim người ,
Đầy sương khói và c̣n nhiều ảo vọng .
Đưa tay hái muôn chùm hoa sức mạnh ,
Bẻ thương đau biến hóa trái tim người .
Cho mộng tưởng bức xa rời cuộc sống ,
Cho yêu thương về chấp cánh lên ngôi .
 Xa xa thẳm cho ngày không tắt lịm ,
Để đêm thâu làm tan ră mộng mơ .
Cắm chặt vào tim những kẻ dại khờ ,
Tay che mắt cứ tưởng rằng không thấy .
Muôn sóng vỗ vào ḷng lữ khách ,
Đầu sợi lông nói hết lẽ vô thường .
Mỗi sự sống đọng trên đầu ngọn cỏ
Cả một trời dào dạt những yêu thương .
Cho sự sống hóa thân thành vũ trụ .
Một sớm mai tù đọng hé môi cười ,
Ngước mặt lên ta nh́n thẳng mặt trời ,
Đă xa lắm tháng ngày nhiều ảo vọng .
Đùa giởn với đàn nai xanh ngây dại ,
Những sợi tơ vàng rơi rớt trên sân .
Cho thơ ngây ḥa nhập thế nhân ,
Như trẻ dại ngây ngô nh́n sương sớm .


NẾU LỠ MAI NÀY
" Nếu lỡ mai này em với ta ,
Trùng phùng năm tháng cách nhau xa .
Gặp em ta biết chào sao nhỉ !
Hay chỉ âm thầm đếm lệ hoa ? " .
Nếu lỡ mai này thoáng bâng quơ ,
Nh́n nhau c̣n đọng phút không ngờ .
Ảnh h́nh xưa cũ trong màu mắt ,
C̣n có gợi ǵ trong giấc mơ ? .
Thuở ấy v́ sao quá hững hờ ,
V́ sao người lại quá thờ ơ .
Lạnh lùng chân bước trong mộng ảo ,
Để lại ḿnh tôi những thẩn thờ .
Gặp lại nhau niềm quen thuộc xưa ,
Chợt say men rượu mấy cho vừa .
Bước chân mộng ảo hư ḥa thực ,
Quán vắng rượu nồng nắng chợt mưa .
Gặp em sao như chẳng phải em ,
Hay là mộng mị thoáng trong đêm .
Một linh hồn khác h́nh xưa củ ,
Hương cỏ sương đêm lạnh chợt mềm .

 

DONG RUỖI
THÁNG NGÀY QUA

Nh́n bóng câu chập chùng qua cửa ,
Nghe như chừng hương lửa phôi pha .
Bổng đâu dưới ánh trăng già ,
Bóng ai thấp thoáng ngỡ là cố nhân .
Tuổi thời gian mấy lần thay tóc ,
Rượu say rồi trách móc hoa niên .
Đưa tay hái trái muộn phiền ,
Hôn mê ngày tháng đăo điên tháng ngày .


XUỐNG VỚI BIỂN
ĐỂ THẤY HỒN LÊN NÚI
Đến với biển để thấy ḷng khao khát ,
Những bao la không bờ bến yêu thương .
Vượt đỉnh cao trong định ước đo lường ,
Những mệt mơi trong t́nh trường nhân thế .
Đến với núi nhận ra ḿnh nhỏ bé ,
Quá mơ hồ trong vũ trụ thẫm xanh .
Quá mong manh như sương sớm đầu cành ,
Dễ tan biến như cuối ngày nắng rớt .
Xuống với biển để thấy ḷng lên núi ,
Chạm bùn nhơ cho thức dậy hương sen .
Trong khói sương hồn gợi dáng thân quen ,
Ngh́n năm củ mơ màng lên tiếng gọi .
Cho thức dậy mặt trời trên biển lặng ,
Sóng không c̣n biển như núi lặng yên .
Biển trong núi hay núi c̣n trong biển ,
Cho miên man dài tiếng gọi vô biên .

 

T̀NH CỜ
T́nh cờ gặp gỡ nhau đây ,
Chợt cười chợt khóc vơi đầy ngữ ngôn .
Gió đưa tiếng hú gọi hồn ,
Gọi từ sâu thẳm - gọi hôn mê về .
Gọi trong giấc ngủ nặng nề ,
Gọi tan giấc thức gọi tê tái ḷng .
Gọi em từ thuở ẳm bồng ,
Gọi em từ thuở sang sông đắm đ̣ .


CHỢT THỨC
Vừa thức dậy nh́n hạt sương đầu cỏ ,
Gió ban sơ hoà nhịp sống trần gian .
Dậy đi em nh́n giọt nắng muộn màng ,
Mau tỉnh dậy kẽo nắng kia rời ngỏ nhỏ .
Em ngồi đó gió vờn qua kẻ lá ,
Chợt yêu em v́ sương đọng trên tay .
Chợt yêu em v́ chợt thấy đêm dài ,
V́ chiếc lá vàng rơi ngoài song cửa .
Anh muốn nói trần gian nhiều mê muội ,
Nhiều đắm say , nhiều nổi chua cay .
Nhiều ước mơ mộng mị suốt đêm dài ,
Cho thức dậy ngoài kia hoa vừa nở .
Hăy bước đi cho sen hồng rộ nở ,
Cho dạt dào hồn mộng nắng chiều buông .
Cho tim anh vỡ nát mộng đêm trường ,
Cho lịm chết trong ṿng tay yêu mị . . .

 

HUYỄN MỘNG
Phải chăng huyễn hóa và mộng ảo ,
Như gió lay bóng nguyệt xôn xao .
Như đối bóng nâng ly mời trăng sáng ,
Như bóng câu ngoài cửa qua mau .


NGƯỜI HĂY ĐI CHO HỒN
THƠA THUÊ L̉NG

“ Thôi th́ cứ múa như chim sáo nhỏ .
Bước reo vui đệm nhịp thời gian ” .
Thời gian nhẹ - trôi qua như gió thoảng ,
Ánh sáng xuân nở nụ tiễn đông đi .
Buổi tiễn đưa với cảm giác buổi xuân th́ ,
Nhưng hồn đi xa sao không buồn kéo lại .
Hay v́ ta nay chẳng c̣n thơ trẻ ,
Mà chỉ là nước hồ gợn lăn tăn .
Gió thoảng mây trôi sợi chỉ mành trôi nổi ,
Ta hoăng sợ nhận ḿnh chẳng là chi cả .
Thôi th́ cứ múa như chim sáo nhỏ ,
Bước reo vui đệm nhịp thời gian .
Chẳng gợn sương chẳng có vách ngăn ,
Sáng chói chan lóng lánh nụ cười điên dại .
Cho mùa hạ thập tḥ nơi ngưỡng cửa ,
Bánh chưng xanh làm gió cũng xanh xanh .
Xanh màu áo em tôi trên đường phố ,
Sợi tơ vàng rơi rụng đôi bờ vai .
Em quay gót sao hồn chưa quay bước ,
Người hăy đi cho hồn thơa thuê ḷng .

 

BÀI CA DU TỬ 
Lăng du ơi măi đến tận ngày nào ,
Gió thấp thoáng trên cao c̣n ngự trị .
Hồn vẫn vơ v́ sức sống hồn nhiên ,
Làm sao cắt đứt những ǵ hiện hữu .
Chẳng làm sao và măi chẳng v́ sao ,
V́ chẳng thể giới hạn những ǵ không giới hạn .
Những diễn phô măi măi diễn phô ,
V́ mong đợi giết đi thực tại ,
V́ đợi mong giết chết thơ ngây .
Vượt trùng dương từ hoang đảo mù sương ,
Trong sương khói đi vào mộng ảo  .
Có thấy chăng trùng trùng hoang đảo ,
Dưới bước chân của kẻ lăng du .
Những hồn nhiên sáng rực bước chân lu ,
Xin trân trọng loài hoa hoang dại .
Nó hiện hữu chỉ cần trong phút chốc ,
Nói trọn lên giấc mộng vô thường .
Những thoảng qua và chỉ chút thoảng qua ,
Như sương khói mù mờ trong giấc mộng .
Nhưng làm sao trọn vẹn vô thường ,
Đi phố mộng đi hoài trong giấc mộng .
Mộng hồn nhiên cho mộng ngẫn ngơ hồn ,
Ta yên lặng đi hoài trong sương khói .
Giữa hoang sơ thời nguyên thủy xa xưa ,
Cho thoáng thấy đất ḷng đầy huyền ảo .
Vẫn lặng yên cho sương khói vây quanh .
Ta vẫn lang thang hoài trong giấc mộng ,
Mộng ngất ngây và mộng vờn vây .
Cho yêu thương từ nguyên thủy vẫn c̣n đây ,
Cho ấp ủ trong ta từng khoảnh khắc .
Là mật thơm làm cuộc đời dịu ngọt ,
Rót xuống chan ḥa cuộc sống bao la .



LẶNG YÊN
Lặng yên yên lặng đứng ngồi ,
Lặng yên trong dạ bồi hồi xốn xang .
Lặng yên trong những bàng hoàng ,
Lặng yên yên lặng hai hàng lệ rơi .
Chim đậu cành tre chim bay hay chim đậu ?
Chim ở cành liễu  chim đậu hay chim bay .
Bay hay đậu chẳng v́ tre hay liễu ,
Đậu hay bay chẳng v́ liễu hay tre .

 

CỐ NHÂN ƠI
Mây bay ư ? - Ừ ! th́ mây bay ,
Gió nào thổi ?
Đông ư , Tây ư !
Nam , Bắc ư !
Nước ư ! sóng ư ! - Sóng hay là nước ?
Không ư ! Tự Tánh ư ! - Ừ ! Tự Tánh .
Tướng ư ! đến ư ! đi ư ! - Ừ ! đi đến ?
Hỏi ư ! đáp ư !
Sáng nhưng sao ḷng chĩu nặng .
Tướng không tướng ư ! Thong dong ư !
Th́ cứ thong dong .
Thị tại môn tiền ,
Ai người truớc cổng xôn xao
Nguyệt lăng môn trung ,
Có c̣n chăng năm trước hoa đào?
Có c̣n chăng giật ḿnh lạc lối ?
Trăng sáng quá cho hồn rung nhè nhẹ !
Trăng sáng quá cho hồn rung khe khẻ ,
Để một ḿnh len lén “ cố nhân ơi ” .


MỘT ÂM THANH
Âm vang ngàn tiếng vẫn chỉ một ,
Tựu chung là tiếng hát tự xưa nay .
Hồn hoang dại trở về trong tiếng vọng ,
Những âm vang tiếng vỗ một bàn tay .
Mộng mơ thay tiếng hát đêm ngày ,
Ta chợt thức đồng xanh ngày xưa cũ .

 

ĐỒNG VỌNG
Hôm nay mưa như ngoài trời bảo tố ,
Sao trong ḷng êm ả những ước mơ.
Chỉ thoáng chốc nước hồ trong phẳng lặng .
Người ơi người tôi muốn dệt vần thơ.
Thơ tôi có khi sai vần điệu ,
Nhưng không sai nhịp đập con tim
Nhưng không sai những ư nghĩ dịu hiền ,
Em ngồi đó như vầng trăng rộng mở .
Mắt rực sáng ước ao và hạnh phúc ,
Nh́n cuộc đời với những dấu chân chim ,
Em tôi ơi trong một thoáng nổi niềm -
Trăng đẹp nhưng t́nh người hơn thế nữa .
Em biết không t́nh người là muôn thuở ,
Là ước mơ là giấc ngủ dịu êm .
Là đôi tay là đôi mắt nhung huyền ,
Nhiều ao ước cuộc đời đầy hạnh phúc .
Tôi bước đi nh́n hồn c̣n ở lại ,
Cạnh chân em dạo bước cơi trần ai .
Cạnh chân em trong nhịp bước dong dài ,
Trong ngày tháng làm lữ hành chân đất .
Chân ta bước cho rạc rào sỏi đá ,
Nhưng tưỡng chừng thảm cỏ dịu êm .
Ta bước đi trong ước vọng êm đềm ,
Mang hạnh phúc cho người cần hạnh phúc .


MỖI HẠT SƯƠNG
LÀ CĂ MỘT MẶT TRỜI

Vào một sớm mai ,
Khi tôi vừa thức dậy .
Vài giọt sương c̣n đọng ở trên cây,
Tôi thấy em như loài chim lạ -
Đang hát lên bài hát tuyệt vời .
Vào một sớm mai ,
Mỗi hạt sương là cả một mặt trời .
Cả vũ trụ chợt tan trong phút chôc ,
Cho mong manh ngự trị trái tim người ,
Cho mong manh và ảo vọng ngự tim tôi .
Cho chợt thấy - em - Nữ Hoàng Sương Khói .
Đọng trong tôi một thoáng mây trôi -
Cho hờ hững t́nh yêu thành xa lạ .
Tôi chẳng biết và chẳng bao giờ hiểu ,
Những ǵ ta đă nói thuở yêu đương .
Thuở chiếm đoạt t́nh yêu trong ảo tưởng ,
Thuở cô đọng t́nh yêu thành tài sản -
Cho t́nh yêu thành sở hữu riêng tư .
Khi em vụt biến thành xa lạ ,
Cánh chim kia đ̣i ngự trị bao la .
Tôi chợt hiểu đôi bàn tay nhỏ bé ,
Chẳng làm sao nắm giử cánh chim trời .
Nhưng bàn tay là cả một bầu trời ,
Mặt trời nhỏ trong bàn tay nho nhỏ .
Cho nhỏ bé chứa đầy huyền ảo ,
Đựng vô biên vào hạt cát vô danh .
Cho vô danh ngự trị hữu danh -
Và em đă trở thành nữ hoàng ảo vọng .

 

NẮNG RƠI
BÊN SONG CỬA

Nắng đă đến bên ngoài song cửa ,
Giọt vàng rơi tưới đẩm hồn ai .
Vượt qua suốt chặng đường dài ,
Hồn tỉnh giâc cho yêu thương lên tiếng gọi .


HOANG SƠ
Một trận hồng thủy ,
Một cơn mưa lửa .
Cho thác đổ trong từng bước nhỏ ,
Cho trăng thanh tưới đẩm nhân gian .
Cho tiếng nói trở thành vô nghĩa ,
Giật ḿnh cười tỉnh bước phiêu lưu .
Bước nhún nhảy thế gian sao quá đẹp ,
Cho bước đi mê hoặc ḷng người .
Cho thảng thốt giật ḿnh trong giấc ngủ ,
Cho hôn mê ngày tháng hết vờn quanh .
Cho thức dậy mặt trời trong đông giá ,
Cho sáng tạo biết bao nhiêu kỳ lạ ,
Chỉ bằng sự tuyệt diệu của cái không .
Đă sản sinh bao người được gọi triết nhân ,
Cất tiếng gọi mệt nhoài trong sương giá .
Để chợt thấy hôn mê ngày tháng ,
Gió vi vu như tiếng vọng ngàn xưa .
Cũng không phải bùn lầy hay sen sớm ,
Mà chỉ là bước nhảy vượt tầm nh́n .
Lên cao ngất vượt chín từng mây ảo ,
Cho bao la ḥa với vô biên .
Cho chín tháng cưu mang sinh thành thế giới .
Cho t́nh yêu dẫy chết giữa trời không .

 

LỮ THỨ
Chuyến đ̣ ngang đưa người lữ thứ ,
Đă sang sông đi về phía chờ mong .
Nh́n ánh sáng loé trên sương sớm ,
Phải đây chăng mặt trời sớm phương đông .
Trôi dần về biển cả mênh mông –
Tay mang bầu rượu ,
Tay xách dép bước phiêu bồng –
Sao chẳng thấy cơi ḷng gợn sóng ,
Du hà phương –
Chẳng cần biết hà phương .
Ta hú gió gọi mưa –
 Đập vào gềnh  thác nổi trận cuồng điên .
Bay cao vút lên tận đĩnh thiên sơn ngất ngưỡng ,
Nh́n nước biếc lăn tăn trên ḍng chảy .
Đành mất đi hùng vĩ thiêng liêng ,
Đành thất vọng dựa cây mà tu rượu .
Đập bể bầu mong t́m lại giai nhân ,
Cạn đáy chén người về đâu hỡi gió  .

Đành lă lướt vài đường gươm vụng dại ,
Xẻ không gian t́m lại mắt thơ ngây .
Người đâu – Người đâu loài yêu mị ,
Đă ám hồn ta ngơ ngẩn bấy lâu .
Ta vẫy gọi cánh chim trên trời thẳm ,
Hăy mang về chiếc lá đề thơ .
Thơ đă mất hồn ngơ ngẩn hôm nay ,
Rượu chẳng say hồn điên dại cuồng quay .
Những muốn buông tay cho bút rớt xuống trần ai ,
Vung tay ra thành rượu - Buông bút lời thơ rơi lả tả .
Thở hơi ra biến hoá thành lời ,
Ta là ai , ai là ta - Không cần biết .
Rượu hay thơ đă hoá kiếp thành ta ,
Ta chẳng hề là rượu - Thơ chẳng thể là ta .
C̣n ai là ta bất biết ,
Chỉ muốn say túy lúy ngàn năm .
Rượu không làm ta say , sao ta say men rượu .
Sao thơ chẳng làm ta mà ta lại làm thơ !
Trời xanh kia có cao lắm chăng ?
Vực thẳm kia có sâu lắm chăng ?
Ta muốn biết có con chim nào sa xuống vực .
Có con rồng nào bay lượn không trung ?
Chỉ có chăng là mộng ảo ,
Mộng thiên thu mờ ảo dáng giai nhân .
Vung gươm giết chết bóng h́nh mê hoặc ,
Nhưng giết nàng rồi ta chẳng thể làm thơ .
Chẳng làm thơ cũng chẳng sao - V́ ta c̣n bầu rượu .
Chợt giật ḿnh rượu cạn từ lâu ,
Rượu đă cạn bóng h́nh ta giết mất .
Tay bơ vơ nắm chặc hư không ,
Buông tay ra trở về cơn đồng vọng .
Gọi hồn ma đồng hát khúc trắng tay ,
Tay đă trắng – Ta buông tay nằm ngủ ,
Giấc ngủ không về ta lịm chết hôm nay .

 

MÊ HOẶC
Bóng tối làm rạng điểm sáng nhỏ từ xa ,
Chỉ một thoáng cũng có thể nh́n ra sự việc .
Chỉ với chiếc đuôi cũng biết nó là ǵ ,
Chỉ thoáng nh́n ta cũng biết v́ sao .
Tất cả chỉ là những quy ước ,
Thế cho nên sáng tỏ lư vô thường .
Những tên gọi không thắp sáng bản thể ,
Tính chất nào có thể nói bằng danh .
Thế không cần lập nên đối đăi ,
Mà chỉ là những thứ định danh .
Mượn danh tự nói lên tính chất ,
Chẳng thể nào sáng tỏ được v́ sao .
Nhưng vật chất làm ta rơi vào mê muội ,
Chẳng thể nào rực sáng tâm hồn .
Những biến hoá làm chúng ta cuồng loạn ,
Trong những điều phô diễn thánh thần .
Thực tế chẳng có ǵ biến hoá ,
Mà chỉ là chuyển động của động dao .
Của năng lượng mang nhiều sức sống ,
Để chuyển giao vật chất mà thôi .
Thần thông chỉ là những điều phô diễn ,
Của năng lượng tiêu cực thánh thần .
Không thần thông v́ là thực tại ,
Những công năng trong cuộc sống mà thôi .
Chẳng phải thức ăn vật chất ,
Có thể cho ta những năng lượng đời trao .
Mà thực ra là thức ăn trong yên lặng ,
Này huyễn thuật nói lên lời mê hoặc ,
Những đại ngôn và những thứ muội ḷng người .
Con thú nhỏ tự cho ḿnh là mănh hổ ,
Chẳng thể nào sáng tỏ Ngôi cao .
Tất cả chỉ là lớp sơn bao phủ ,
Chẳng thể nào tỏ uy lực vạn năng .
Cái cao nhất xem chừng như nhỏ bé ,
Những đại ngôn có thực thể bao giờ .
Như kẻ chột làm vua trong mù loà câm điếc ,
Chỉ một ḿnh múa gậy giữa rừng hoang .
Thực tế họ chưa hề tiến tới ,
Sự an b́nh tỏa sáng trong bàn tay .

 

TƯ TƯỠNG TRƯỚC
Tấm thân này ta xem là thánh điện ,
Đấng tối cao đang ngự trị ngất ngây .
Ta tinh sạch cho cung điện người tinh sạch
Ta quan tâm nơi người ngự đêm ngày .
Để chợt thức trong ta nguồn cảm xúc ,
Những nổi đau và hạnh phúc thế nhân .
Để chợt nghe giọt nắng đậu ngoài sân ,
Đang rực rở như cửa ḷng rộng mở .
Chuyện ngàn năm giờ đây trở lại ,
Những giấc mơ trần thế tuyệt vời .
Đến với nhau bằng những mọc mời ,
Ta ḥa hợp chứ không là trao đổi .
Trôi chảy măi ḍng sông bất tận ,
Trôi miên man tan chảy theo ḍng .
Ta chợt thấy ḿnh là nước của sông ,
Thành rộng lớn như chư từng tan biến .
Ta chẳng là sông cũng không là nước .
Ta chẳng là ǵ và cũng chẳng  là ai .
Ta chợt thấy ḿnh như hạt sương mai ,
Sương tan biến vào không gian vô tận .
Gợn thoáng chốc thức tâm chuyển động ,
Ta miên man ngày tháng miệt mài .
Hoa chợt nở để tàn theo năm tháng ,
Cho mênh mông tồn đọng chút đắm say .
Không sao đâu những phút giây thao thức ,
Những hoang sơ điểm xuyết ngàn hoa .
Thêm tiếng vọng điểm tô cho cuốc sống ,
Ngàn dại hoa tô điểm những mượt mà .
Khoảnh khắc mơ màng trôi thoáng chốc ,
Ta ngồi đây thưởng thức nắng vàng xa .

 

BÀI THƠ NGÀY THỨ NĂM
“ Tôi đă có một giấc mơ ,
Như những giấc mơ khác .
Và không c̣n ǵ cả ,
Từ đó như không ǵ lo lắng .
Đôi chân bám chặt đất ,
Và nh́n trên kia trời cao .
Cảm thấy những áo quần trên thân .
Sức nặng thân thể trong những đôi giày ,
Vành nón - không khí đi qua dưới mũi ,
Và quyết định khôngbao giờ mơ nữa ” .
Giấc mộng tan đi trôi mơ ước ,
Đă trôi qua chẳng trở lại bao giờ .
Tôi vẫn chờ như đứa trẻ bơ vơ ,
Mê muội đứng trong ṿng kềm tỏa .
Tôi có những ước vọng cuộc đời ,
Những ước mơ mềm mại trong tôi .
Ve vuốt trong đêm khắc khoải đứng ngồi ,
Tôi lạc lỏng trong ṿng tay mê muội .
Tôi chợt thấy giấc mơ không là thực ,
Tất cả chỉ là mộng thoáng qua mau .
Tôi chợt thức buông tay nh́n ngắm ,
Tuột bàn tay mộng vút lên cao .
Ngồi yên lặng để mà nh́n ngắm ,
Những mơ hồ ư tưởng bên đường .
Không đọng lại chút ǵ để thấy ,
Tuyệt vời cho trần thế yêu thương .
Tất cả như bừng tỉnh dậy ,
Đă quên sự thực ngoan hiền .
Để lao vào mộng tưởng đăo điên ,
Hồn tê dại những ngày c̣n hôn ám .
Thế giới đang nằm trong bàn tay mở rộng ,
Hơi thở nhẹ nhàng cho hiện thực dần qua .
Không tồn đọng cho dù mờ thoáng .
Tuyệt vời chưa ngày tháng đă dần xa .
Ta hiện thực ư –
Ta chưa hề hiện hữu .
Ta tồn vong ư –
Chẳng thể nói tồn vong .
Ta chỉ biết ngoài kia nắng nhẹ ,
Gió miên man và t́nh nọ miên man .

 

NHƯ ĐỨA BÉ HỒN NHIÊN
Chỉ anh em có thể gần gũi yêu thương ,
Để vững bước trong đêm dài vô tận .
Và ôm trọn những ǵ thầy để lại ,
Dù đớn đau nếm trọn môi trao .

Chỉ anh em có thể nói lên lời vụn dại ,
Những ước mơ e ấp tận đêm thâu .
Hồn khao khát mùi hương kỳ diệu ,
Của t́nh yêu thắm đượm sắc mầu .

Chỉ anh em mới dám cầm bàn tay chai sạn ,
Những vết cắt cuộc đời hằn gương mặt xanh xao .
Anh mở rộng ṿng tay cằn cỗi ,
Để nhận riêng ḿnh nhiều nỗi đớn đau .

Chỉ anh em mới dám tin rằng đời có thực ,
Những yêu thương trong gian dối thế nhân .
Những ánh sáng nói lên ḷng tử tế ,
Vẫn hiện hữu và trong sáng vô ngần .

Chỉ anh em mới tin rằng cuộc đời vẫn đẹp ,
Lá vẫn xanh và trời vẫn sáng trong .
Hồn vẫn xinh trong nhịp bước thong dong ,
Anh cất bước cho chim rừng ḥa điệu sống .


NGẪU NHĨ
Nếu mai này anh đi vào vô thường ,
Anh để lại cho em con đường anh đă đi .
Không c̣n một hạt cát nào ,
Làm vướng bàn chân bước .
Kể cả những gai góc và đá có cạnh sắc bén ,
V́ đă trăi nghiệm bằng máu và nước mắt .
Anh trăi trên đó con đường êm mát bước chân em ,
Và nó là những yêu thương  .
Mà anh dành cho tụi em và cuộc đời ,
Những nụ hôn là những đoá sen màu xanh rộng mở .
Những lời nói để đánh thức đơn sơ ,
Cho tụi em thêm sáng tơ những hài ḥa  .
Em sẽ trăi thêm máu và nuớc mắt của riêng ḿnh -
Cho con đường càng thêm êm mát .
Cho những người sau này –
Không c̣n vất vă để đi vào ḷng tử tế .
Và con đường không c̣n hầm hố chông gai ,
Mà là những thăm cỏ nhung xanh .
Được đính bằng những hạt sương lóng lánh ,
Là sự yêu thương phủ kín đất trời .

 

HIẾN DÂNG
Trả lại em hạnh phúc đầu đời ,
Con chim nhỏ
đậu trên cành hoa nhỏ .
Có nắng vàng răi thảm lối đi ,
Ḥn sỏi bé đang cựa ḿnh e ấp .
Trả lại em hạnh phúc đầu đời em tưởng mất ,
Nó vẫn c̣n măi tận trái tim em .
V́ chua xót nên đà che dấu ,
Trong vách ngăn chai cứng t́nh yêu .
Hôm nay em nhận lại những ǵ tưởng mất ,
Em tôi ơi sỏi đá cũng vui cười ,

Cành khô héo cựa ḿnh dâng chồi biếc ,
Em tôi ơi tim đă nở đóa hoa vui .
Mở cánh cửa ḷng , em bước chân sáo nhỏ ,
Ngoài kia như . . . có ánh mặt trời .
Có tia nắng reo vui nhảy múa ,
Lỡ sa chân về đậu lại trên môi .
Khung trời bé trong ṿng tay be bé ,
Chợt bao la như vũ trụ vô biên .
Em tôi nay chân nhẹ bước ngoan hiền ,
Con cá đă vượt bờ ao ra biển rộng .


KINH CẦU NGUYỆN NHỎ
Chẳng hốt hoăng v́ ngoài kia xao động ,
V́ không gian có tồn đọng bao giờ .
Nhưng ước mơ thấp thoáng trong mơ ,
Sao c̣n đọng lại trong tôi nhiều ít .
Thời gian ơi có khi nào dừng lại ?
Chợt ngây ngô hỏi đám mây trôi .
Nhưng rạng sáng b́nh minh đánh thức ,
Hạt sương rơi lấp lánh bờ môi .
Đêm tối lui đi cho nắng vàng rực rỡ ,
Tiếng chim kêu cây cỏ giật ḿnh reo .
Chiếc mặt nạ trong đêm rơi vào hoảng loạn ,
Đám lửa hồng thiêu đốt hư vô .
Ta đau khổ ư ? –
Có chăng những điều không toại ư ,
Dùng giả danh phục vụ trái tim người .
Những ảo vọng đi vào lừa dối ,
Có bao giờ giử trọn niềm vui .
Những khát khao tâm thức trong đêm ,
Dùng chất độc ru vào giấc ngủ nhung mềm .
Nó chẳng thể nào dịu đi ảo vọng ,
Chỉ tăng thêm khát vọng cuồng điên .
Ta chợt hoảng hốt nh́n vào vô vọng ,
Những đau thương thấp thoáng đêm về .
Nếu đi ngay vào trong khoảng lặng ,
Có thể chăng sực tỉnh cơn mê .
Ánh sáng rực rỡ cho dù mây che phủ ,
Chẳng bao giờ tắt được ánh b́nh minh .
Và kết cuộc không có lời diễn đạt ,
Chẳng qua là tiếng của vọng đêm đen


 

Từng Bước Nhỏ
Dẫn em từng bước nhỏ ,
Lá đổ ngập lối đi .
Làm thảm nhung êm nhẹ ,
Nâng đở bước chim di .
Hài ḥa bàn chân bước ,
E ấp nụ cười tươi .
Sáng rực vẽ hồn nhiên ,
Em hóa thân niềm vui ,
Ngơ ngác đứng bên đường ,
Nh́n cuộc đời tơ vương .
Nắng chiều sao lạc lối ,
Ngơ ngác giữa phố phường .
Dẫn em từng bước nhỏ ,
Đường xưa mây trắng bay .
Hôn nhiên chân răo bước ,
Em vẫn c̣n thơ ngây .


NHƯ TRỞ BÀN TAY
Trời rực sáng ,
Cho quên đi nặng nề quá khứ .
Từ đâu đến ta quay về chốn củ ,
Liễu vẫn xanh và lá vẫn mong manh .
Trăng rọi xuống mặt hồ phẳng lặng ,
Đưa bàn tay đón nhận trẻ đầu xanh .
Nắng lên cao cho nổi buồn xuống thấp ,
Chết dần đi  cái chết giữa hư không .
Về lại nơi xưa có hàng cây liễu rũ ,
Bên hồ xưa nước vẫn lặng lờ trôi .
Em năm xưa vẫn đứng đó mọc mời ,
Ta say đắm t́nh yêu trong khoảng lặng .

 

CHẬP  CHỜN
NỬA TỈNH NỬA MÊ

Chập chờn cây cỏ ngủ vùi ,
Chập chờn tuyết phủ cho vùi dập hoa .
Cả cuộc sống cựa ḿnh thức dậy ,
Vươn cao người thưỡng thức giữa ngàn hoa .
Ta chợt thấy không c̣n ǵ để nói ,
T́nh yêu xưa biến dạng tự bao giờ .
Chỉ man mác một niềm rung động ,
Những yêu thương hoa cỏ - cỏ hoa .
Tất cả trăi ḷng như tâm hồn dung dị ,
Chợt yêu thương như t́nh yêu muôn thuở .
Cúi nh́n hạt bụi nở hoa ,
Cúi nh́n cuộc sống ngàn xa  .
Ngẫng trông chiếc lá xôn xao trên cành ,
Chợt thoáng thấy vô biên cuộc sống .
Tất cả chợt hóa thành giấc mộng ,
Để yêu nhau như chưa thể biết yêu thương .
Mở rộng ṿng tay trọn ôm t́nh người ,
Cho thoáng thấy ngàn xưa vang vọng lại .
Cho tri thức được thắp lên ánh sáng ,
Cho hôn mê thoáng đượm đơn côi .
Cho ngữ ngôn tê dại trên môi ,
Và ngôn ngữ không c̣n cần thiết nữa  .


PHÙ  VÂN
Ta bản lĩnh hay đá kia bản lĩnh ,
Ta cô đơn - Đá nọ hóa cô đơn .
Trong khoảnh khắc , phút giây bừng tỉnh ngộ ,
Sống - Chết  - Chết hay Sống ?
Không phía bên này – Cũng không có bên kia !
Bên này là cuộc đời rất tuyệt ,
Nhưng bên kia cũng chính cuộc đời .
Được th́ vui và vẫn buồn với những ǵ đă mất .
Thôi chẳng c̣n chờ mùa hoa phía trước ,
Hay ngoái nh́n lại những mùa hoa .
Quy luật chăng - Sao ta nhận mà chẳng c̣n đau .
Không phải hoa đă mất – mà chính ta đánh mất ,
Xin cám ơn những mùa hoa trên trái đất !
Xin cám ơn hành tinh không vắng lặng giữa thiên hà .
Dù chỉ là hoa dại bên đường ,
Hay một đoá hoa nhỏ bé cuối vườn .
Cho dù hiện hữu ở cơi không màu sắc ,
Sao ta vẫn thấy từ xa .
Cho dù bể khổ vô cùng tận ,
Với sóng nước phù du .
T́m lại chính ḿnh ư -
Bốn bề dông bảo .
Sẽ là sao ?
Ai biết được v́ sao ?
Chim muốn bay chẳng giữ được nào .
Giọt lệ nào chảy ngược như nước trở về nguồn ,
Thôi th́ dẫu thế nào cũng trả lại phù vân .


 

RUNG ĐỘNG
ĐẦU ĐỜI

Nhuộm rực sáng như hạt sương đầu cỏ ,
Tim ta như rung động buổi đầu đời .
Sương long lanh như hạt ngọc tuyệt vời ,
V́ chợt thấy nắng vàng qua song cửa .
Gió vẫn thổi trên hàng thông cao vút ,
Mây vẫn bay hờ hững giữa trời cao .
Trời kia vẫn lắm những v́ sao ,
Ḷng rộn ră như t́nh kia vừa thức dậy .
Hôn anh đi nụ hôn nồng cháy ,
Cho ngất ngây thức dậy đắm say .
Cho hồn hoang lạc lối giữa trời mây ,
Cho thoáng thấy t́nh yêu vừa trở lại .
Gió vẫn thổi hoang vu trên đồi vắng ,
Vàng vẫn rơi lá cỏ chợt mềm .
Chân bước đi ḷng thấy dịu êm ,
Em hăy nói có c̣n ǵ hơn nữa .


GIẢ TỪ
&
HOAN NGHÊNH

Đến hay đi tôi cũng xin cám ơn em ,
Những ân sũng cuộc đời đà trao tặng .
Tôi cám ơn những đớn đau em mang nặng ,
Khi bên tôi như chiếc bóng lặng lờ .
Tất cả những ǵ ta hiện có ,
Cũng đều là ân sũng đời trao .
Trái đă chín tất nhiên rơi rụng .
Tuyệt vời sao những giây phút đớn đau .
Chỉ khi nào cây kia không c̣n nữa ,
Những trái chua hay ngọt chẳng c̣n .
Ta bất lực chỉ v́ không thể ,
Muốn quả kia thực có hay không .
Thản nhiên rong chơi không c̣n lệ thuộc .
Thế giới tuyệt vời , thế giới bao la
Chính v́ thế không c̣n lập lại ,
Những sáo ṃn hành động hôm qua .
Uống ngụm trà tươi mát của ngày nay .
Tuyệt vời sao như lần đầu gặp gở ,
Trọn vẹn t́nh như vừa mới tàn phai .
Cuộc gặp tuyệt vời như chuyến hành hương ,
Vào chuyển động như những con người thực sự .
Tôi thản nhiên đi trên cuộc sống ,
Thản nhiên trôi theo chiều cuốn ḍng sông .
Cho tuyệt vọng những thứ ǵ chịu đựng ,
Đă tan rồi chẳng tồn đọng những ngày qua .
Hạnh phúc chợt thức mặt trời sáng sớm ,
Và rạng ngời hiểu biết những phôi pha .
V́ sao tự do và sao ràng buộc .
Cho một lần và măi măi cuồng điên .
Trong cuộc sống hài ḥa thứ tự nguyên nhiên .
Tim ḥa điệu cho ta vào vũ khúc .
Múa yêu thương và rực sáng thương yêu .

 

NIỀM VUI
TRONG  YÊN LẶNG

Hạt rơi xuống giếng hạt vào biển khơi .
Hạt rơi rơi ngoài kia trên đá nóng ,
Hạt đi vào hỗn loạn đất trời .
Hạt nẫy mầm trên đất ung dung ,
Và sức sống cựa ḿnh trong yên lặng .
Chỉ giản đơn trọn vẹn kiếp người ,
Chỉ đơn giản không cần thêm thắc ,
Ích ǵ đâu những thắc mắc chen vào .


MÂY TRẮNG
Xin thưa sự thể không tồn tại ,
Sự thể chỉ là mây trắng bay .
Mây trắng chỉ bay không chổ đến ,
Chẳng bận ḷng ai chẳng với ai .
Phù Vân 1988
 

 

Trở về đầu trang