Pháp Chân Thật - Kim Cang Thừa


GAMPOPA

OSHO

Trungpa

NAROPA

Mahamudra

Kalachakra

Kalachakra II

GiáoLư DaKini

Giáo Lư Bardo

Bồ Tát Hạnh

Tâm Ánh Sáng

TánhGiácLộToànThân

Trí Huệ ThẩmThấu

Con Mắt Băo

Sùng Kính Thầy

Các Vị Chân Sư 

Phô Diễn Tự Tánh

Nh́n Bạn Như Là

Bài Học Yêu Thương

ChuKỳ Ngày-Đêm

Mỗi Ngày

Nói Về Tỉnh Thức

Nỗi Sợ Hăi Căn Để

Những Chữ Vàng

Thực Hành Thế Nào

Tâm Vượt Khỏi
Tử Thần

Thượng Đế
Tại Đây

Giải Thoát
Tự
Nhiên

PHẬT TÂM

Hoang Sơ
Bừng Tỉnh

Dhammapada

Trung Đạo

Nhẹ Nhàng Hướng Về Sự Tỉnh Thức

Những PhụNữ
Trí Huệ

Một Phút Hài Hước

Một Phút Minh Triết

Tử Thư Tây Tạng

Đại Tâm Thức Nghĩ Ngơi

Lối vào Thực Tại

Con Đường TỉnhThức

Chod Mahamudra

Kho Tàng Tâm

Như Một Chúc Thư

Viên Ngọc Như Ư

Luyện Tâm 7 Điểm

Đại Toàn Thiện

Những lời Khai Thị

Lời chân Lư

m Trượng Phu

Sự Tỉnh Thức

Như Một Giấc Mộng

Như Trời - Như Biển

Con Đường Tỉnh Lặng

 Góp Nhặt

Ḷng Bi Bao La

Nghi thức

MOTHER THÉRÉSA

HERUKA VAJRASATTVA

Kim Cang Giới

KỳNguyệnHươngLinh

Cây Giác Ngộ *

Thực Hành
PHẬT PHÁP

 Thơ Văn Mây Trắng

PHẬT GIÁO *

Truyện Ngắn Trên Mạng *

Mục Tham Khảo


Mục Tản Mạn *


Link Liên kết
Thai Cực Quyền


Ḥm Thư Lưu Trữ


Dấu * chỉ đề tài mới & đang

 

 
  Padmasham  
 

 

 
 
 

 


Ngàn Năm Mây Trắng

“ Ngàn năm mây trắng lặng lờ ,
Ngàn năm mây trắng hững hờ nỗi trôi ” .

Phù Vân


Khi uống nước là cá ,
Khi ăn quả là chim .
Khi nằm xuống là cây ,
Khi vào cây là côn trùng –
Khi biến đi là tất cả . . .
Kiệt Tấn


---Mục Lục---
 

1- NGÀN NĂM MÂY TRẮNG
2- THỬ HỎI
3- CHIỀU MƯA QUÁN NHỎ
4- CỨ NÓI
5- NGẬP NGỪNG
6- ĐỒNG VỌNG
7- IM L̀M
8- NGH̀N NĂM TRƯỚC
 

9- BẾN BỜ
10- MÊ SẢNG
 11- CÁT VÀNG
12- VÔ THƯỜNG
13- NGÀN THU
14- THỰC HƯ
15- EM TÔI
16- B̀NH RƯỢU CẠN
17- GỌI EM
18- TIẾNG ĐÊM

 

 19- T̀NH MUÔN THUỞ EM VỀ TRONG GIẤC NGỦ
20- NẾU LỠ MAI NÀY
21- DONG RUỖI THÁNG NGÀY QUA
22- XUỐNG VỚI BIỂN ĐỂ THẤY HỒN LÊN NÚI
23- T̀NH CỜ

24- NGƯỜI HĂY ĐI CHO HỒN THƠA THUÊ L̉NG

 

25- HUYỄN MỘNG
26- BÀI CA DU TỬ 
27-
CHỢT THỨC
28- CỐ NHÂN ƠI
29- LẶNG YÊN
30- ĐỒNG VỌNG
31- MỘT ÂM THANH

 

32- MỖI HẠT SƯƠNG LÀ CẢ MỘT MẶT TRỜI
33- HOANG SƠ
34- LỮ THỨ
35- MÊ HOẶC
36- TƯ TƯỠNG TRƯỚC
37- BÀI THƠ NGÀY THỨ NĂM
38- NHƯ ĐỨA BÉ HỒN NHIÊN

 

39- NGẪU NHĨ
40- HIẾN DÂNG
41- TỪNG BƯỚC NHỎ
42- KINH CẦU NGUYỆN NHỎ
43- NẮNG RƠI BÊN SONG CỬA
44- CHẬP  CHỜN NỬA TỈNH NỬA MÊ
45- NHƯ TRỞ BÀN TAY 
46- PHÙ  VÂN   
 47- RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI
48- GIẢ TỪ & HOAN NGHÊNH
49- NIỀM VUI TRONG  YÊN LẶNG
50- MÂY TRẮNG



NGÀN NĂM MÂY TRẮNG
Ngàn năm mây trắng vẫn bay ,
Mặc ai hỷ lạc mặc ai vui sầu .
Mặc ai mất ngủ đêm thâu ,
Ngàn năm mây trắng sắc mầu chẳng phai .

 

THỬ HỎI
Hỏi con chim nhỏ trên cành liễu ,
Mây có xanh và gió có lay .
Chim nương cánh hay nương gió thoảng ,
Liễu lắc lay làm cánh tung bay ?
Hỏi người xa xứ mưa và nắng ,
Vẫn nắng mưa như chốn xa xưa .
Vẫn hoàng hôn cũ con người cũ ,
Vẫn ráng chiều buông ngọn trúc lưa thưa ? .
Hỏi cô hàng xóm ngày xưa ấy ,
Gió có làm rối sợi tơ ḷng .
Có làm vương vấn hương ngoài ngỏ ,
Có . . . và có nhớ mong ? 
Hỏi ngày xưa cũ chùng men rượu ,
Hỏi ngất ngây và hỏi đắm say .
Hỏi đêm ngơ ngác trên đường phố ,
Rượu có say và gió có lay ? .


CHIỀU MƯA QUÁN NHỎ
Gặp em trong quán nhỏ ,
Mưa phủ mờ lối đi .  
Lời buồn em không nói ,
Lệ nhat nḥa đôi mi .     
Gặp em trong quán nhỏ ,
Khói buồn vương mắt trong .
Ta làm tên hờ hững ,
Lạnh lùng không nói năng .
Bây giờ ta đă yêu em ,
Dạt dào sóng vỗ chợt mềm đôi tay . 
Ngợp hồn trong thoáng hương bay ,
Ta mê măi hát tiếng say đắm t́nh .
 Anh là mây trắng trôi ,       
Miệt mài những xa xôi .     
Em c̣n nhiều thơ dại ,
Ngày đêm nh́n đơn côi .  
Ta là chim én lạc ,
 Em hoa dại bên đường .
Chiều mưa nhiều giá buốt ,
Yêu chi cho tơ vương .


 

CỨ NÓI
Anh cứ nói rằng đông đă hết ,
Thế v́ sao giá buốt cơi ḷng .
Và cứ nói rừng đang thay lá ,
Thế v́ sao chẳng hết chờ mong .
Thế v́ sao sương khói chập chùng ,
Cho ngày tháng lạnh lùng trống vắng .
Em muốn biết v́ sao . . .và sao nữa ,
Gió thôi bay và nắng sẽ thôi say .
Sẽ im lặng khi hồn em giá lạnh
Để hong khô ngày tháng cuồng quay .
Dù anh nói là vàng rơi ngoài ngỏ ,
Chỉ đẹp thêm hương sắc thu tàn .
Em vẫn muốn v́ sao và sao nữa ,
Những v́ sao ḷng cứ miên man .
Anh cứ nói rằng đông đă hết ,
Anh nói sao  em vẫn chờ mong .
Anh nói sao năm tháng vẫn chạnh ḷng ,
Vẫn hoảng hốt trong đêm dài vô tận .


NGẬP NGỪNG
Ngập ngừng trong bóng trăng lu ,
Ngập ngừng trong tiếng lá thu cựa ḿnh .
Ngập ngừng đơn bóng lặng thinh ,
Ngập ngừng thưa thốt bên cành lau thưa .
Ngập ngừng chân bước chiều mưa ,
Ngập ngừng chân bước thuở chưa chạnh ḷng .
Ngập ngừng vàng vọt ngóng trông ,
Ngập ngừng vàng vọt như không bao giờ .
Ngập ngừng hoa cỏ thờ ơ ,
Ngập ngừng hoa cỏ ơ thờ nói năng .

 

ĐỒNG VỌNG
HIỆN TẠI HUYỀN THOẠI

Tôi từ sông nước dập dồn ,
Cỏ hoa trên sóng trôi hồn thương đau . . .
Chẳng lo nhiều nổi u sầu ,
Chẳng lo tiếng nói bên cầu nỉ non .
Chẳng lo gió thổi lầu son ,
Chẳng lo nổi khổ mơi ṃn tháng năm
Nhưng sao tôi lại chạnh ḷng ,
Khi người cất tiếng lối hồng tôi theo .
 Trôi đi những thứ bể dâu ,
Biển kia sóng vỗ bạc đầu nước sâu .
Trăm năm một cuộc sắc mầu ,
Ai yêu thương đó mà hầu đợi mong .
Ta như chiếc rêu phong ,
Tháng năm vùi dập tiêu vong nổi niềm .
Trần ai nhiều nổi truân chuyên ,
Nói chi những chuyện muộn phiền thế nhân .


IM L̀M
Gió đưa giấc ngủ ru mềm ,
Vuốt ve giấc thức êm đềm chiếu chăn .
Nhọc nhằn trăn trở nói năng ,
Cho mê măi hát gió trăng cựa ḿnh .
Im ĺm lá rũ buồn tênh ,
Im ĺm lá rũ bên thềm rêu xưa .
Ai đem năm tháng cho vừa ,
Vai gầy guộc nhỏ đong đưa nỗi niềm .
Gió đưa nắng xuống chiều êm .
Đậu trên môi héo cho mềm ước mơ .

 

NGH̀N NĂM TRƯỚC
Gịng suối chảy từ ngh́n năm trước ,
Ngh́n năm sau ḍng chảy c̣n đây .
Thoảng trong phút chốc phô bày ,
Hương xưa thắm đượm trần ai hững hờ .


BẾN BỜ
Bên bờ xuân đă rụng rơi ,
Ngàn khe nước vẫn c̣n trôi lặng lờ .
Một mai rũ tóc đợi chờ ,
Con trăng nước xuống thẫn thờ đợi mong .
Cánh hồng vàng rực ngóng trông ,
Cỏ cây hoa lá ven sông ră rời .
Một mai tóc xơa mọc mời ,
Gọi thưa ngơ ngẩn tơi bời cỏ hoa .
Một mai chân mơi nẽo xa ,
Con trăng nước xuống lá hoa hững hờ .
Bến bờ xuân măi mộng mơ ,
Ngàn khe nước vẫn lặng lờ xuôi trôi .


 

CÁT VÀNG
Cát rực vàng cho hồn tôi chợt tối ,
Cho u mê đồng vọng đêm nay .
Cho hôn mê nuôi mộng đêm dài ,
Để chợt giận sao ḿnh không là nắng .


MÊ SẢNG
Sáng lắm thế cho hồn ta đắm đuối ,
Say mê say dẫy chết dưới trăng trong .
Mê sảng đứng chợt tiền thân vẫy gọi ,
Gió th́ thầm thuở nọ cuốn ven sông .
Ai ngồi đó con thuyền nơi bến vắng ,
Chờ đợi ai sao dầm lại buông lơi .
Khách tang bồng hồ thỉ đă xa khơii ,
Đă đánh mất đường về trong chén rượu .
Sáng chi lắm cho hồn ta lạc lối ,
Nẽo hoang sơ đi về cơi sơ khai .
Đưa tay hái loài hoa c̣n man dại ,
Hồn ngất ngây trong nhiều nổi đắm say . 
Sao ngồi đó mệt nhoài loài ngư nữ ,
Chờ đợi ai trong huyền hoặc tiếng tơ .
Ngh́n cơi xa sao trăng lại mịt mờ ,
Đành sững chết bởi v́ ngày sẽ hết .


 

VÔ THƯỜNG
Cái chết đến không một ai chừa sót ,
Đến lặng yên năm tháng lặng yên .
Dù thế gian vô thường không hiện hữu ,
T́nh trong tôi xin vẫn được giữ nguyên .
T́nh nhân ơi ! ta đi t́m muôn thuở ,
Những mê say và những đắng cay .
T́nh nhân ơi ta t́m ta vô vọng ,
Hồn ngất ngây khi t́nh đă phơi bày .
Tôi đă đến - hay chưa hiện diện ,
Tôi đă đi - xin cứ lặng yên .
Xin yên lặng để nghe t́nh khe khẽ ,
Để nghe t́nh nhè nhẹ thương yêu .    
Em đă đến nắng chiều thảng thốt ,
Gió mơ màng hồn mộng lên cây .
Mây chợt dừng cho ḷng bỗng lắt lay ,
Phân vân đứng nắng chiều sao đẹp quá .


NGÀN THU
Ngàn thu gợn ánh hư vô ,
Trăng sao sẽ  lạnh nổi khô khan chờ .
Quạnh hiu vời vợi đôi bờ ,
Vai gầy guộc nhỏ lặng lờ tháng năm ,
Nẻo về xa tít mù tăm .
Nẻo về xa tít lặng câm nỗi sầu ,
T́m chim t́m tận nơi đâu .
T́m trong phút chốc t́m đầu con trăng ,
T́m trong hờ hững nói năng ,
T́m trong cuồng vọng hỗn mang nhiệm mầu .
T́m trong vô vọng t́m cầu ,
T́m trong rơi rụng - t́m cao nỗi t́m .

 

THỰC HƯ
Có không không có mơ hồ ,
Có không nghiệp thức đội mồ đi hoang .
Để nghe sóng vỗ rộn ràng ,
Để nghe sóng vỗ dịu dàng nói thưa .
Nhịp nhàng sóng vỗ chiều xưa ,
Vội vàng sóng vỗ sao chưa chạnh ḷng .
Mơ hồ sóng vỗ ngóng trông ,
Ngày tàn sóng vỗ ngồi mong đợi ǵ .
Ngậm ngùi sóng vỗ chân đi ,
Ngập ngừng sóng vỗ chân về nẽo xưa .


B̀NH RƯỢU CẠN
Rượu vẫn say hoài ta cứ say ,
Ngước mặt lên trời tung đáy chén .
Dốc cạn ly và rót nữa đi em ,
Anh sẽ uống mềm môi thiên bôi thiểu .
Bước ngữa nghiêng - cho t́nh nọ ngữa nghiêng ,
Chân khấp khểnh - d́u em vào nghiêng ngữa .
Hát nghêu ngao – cho t́nh bổng nghêu ngao ,
Ta say mê - ngày tháng tiêu dao .
Thèm đáy chén - rượu hết rồi sao tá ,
Mua thêm rượu đi em -
Anh sẽ uống cho cơn điên về muộn ,
Để yêu em say đắm một vài giây .


 

EM TÔI
Ngày tàn năm tháng quẩn quanh ,
Xó vườn góc bếp chừng thanh đạm nhiều .
Gió đưa lay lắc đ́u hiu ,
Tơ vàng rũ xuống , chợt chiều lại qua .
Đêm nay trăng rớt bóng tà ,
Em tôi tóc đă bạc pha tháng ngày .
Em tôi thấp thoáng phơi bày ,
Nỗi ḷng thương xót anh rày rạc thân .
Thương chi cái kiếp phù vân ,
Tụ tan - tan tụ , cũng ngần ấy thôi .
Tháng năm tay giở lần hồi ,
Những tờ lịch cũ ḷng tôi đă từng .
Em tôi bước ấy ngập ngừng ,
Đứng trong sương rớt mà phân vân nhiều .
Gió đưa trăng rớt cành điều ,
Gió đưa cái số nó đeo đẳng hoài .
Gió đưa - đưa gió ngày mai ,
Nắng vàng rực rở phôi phai nỗi buồn .
Em tôi từng giọt lệ tuôn ,
Em tôi từng giọt sương hồng rớt rơi .
Em tôi gió dập tơi bời ,
Tơ vàng rối rắm , người ơi gỡ  giùm .
Em từ trong bước gian truân ,
Anh từ trong bước tần ngần tháng năm .
Em từ trong bước xa xăm ,
Anh từ trong bước âm thầm cơi xưa .


 

GỌI EM
Gọi em năm tháng cưu mang ,
Gọi mê măi ngó gọi hàng me xanh .
Gọi chim về đậu đầu cành ,
Gọi em thưa thốt tơ mành liễu buông .
Gọi em trong ánh trăng suông ,
Gọi mây hôn ám phủ hồn ngu ngơ .
Gọi chi năm tháng đợi chờ ,
Ái ân giờ đă mịt mờ khói mây .


TIẾNG ĐÊM
Tiếng đêm tê dại phủ mềm ,
Môi khô tiếng gọi bên thềm rụng rơi .
Tơi bời sương cỏ lă lơi ,
Chim đêm sũng ướt gọi mời thiết tha .
Tiếng đêm thờ thẩn lại qua ,
Hàng cây thảng thốt nẽo xa xôi về .
Tiếng đêm vắng lặng tư bề ,
Giật ḿnh trong tiếng vạc về kêu sương .


 

T̀NH MUÔN THUỞ EM VỀ
TRONG GIẤC NGỦ

T́nh muôn thuở em về trong giấc ngủ ,
Cho yêu thương mời gọi cánh chim trời .
Ly rượu nồng hồng thắm đượm đôi môi ,
Cho sức sống ngập tràn muôn lối rẽ .
Cho thức dậy mặt trời cao muôn thuở ,
Chớp mắt thôi muôn dặm đă xa vời .
Như bài ca vô tận trái tim người ,
Đầy sương khói và c̣n nhiều ảo vọng .
Đưa tay hái muôn chùm hoa sức mạnh ,
Bẻ thương đau biến hóa trái tim người .
Cho mộng tưởng bức xa rời cuộc sống ,
Cho yêu thương về chấp cánh lên ngôi .
 Xa xa thẳm cho ngày không tắt lịm ,
Để đêm thâu làm tan ră mộng mơ .
Cắm chặt vào tim những kẻ dại khờ ,
Tay che mắt cứ tưởng rằng không thấy .
Muôn sóng vỗ vào ḷng lữ khách ,
Đầu sợi lông nói hết lẽ vô thường .
Mỗi sự sống đọng trên đầu ngọn cỏ
Cả một trời dào dạt những yêu thương .
Cho sự sống hóa thân thành vũ trụ .
Một sớm mai tù đọng hé môi cười ,
Ngước mặt lên ta nh́n thẳng mặt trời ,
Đă xa lắm tháng ngày nhiều ảo vọng .
Đùa giởn với đàn nai xanh ngây dại ,
Những sợi tơ vàng rơi rớt trên sân .
Cho thơ ngây ḥa nhập thế nhân ,
Như trẻ dại ngây ngô nh́n sương sớm .


NẾU LỠ MAI NÀY
" Nếu lỡ mai này em với ta ,
Trùng phùng năm tháng cách nhau xa .
Gặp em ta biết chào sao nhỉ !
Hay chỉ âm thầm đếm lệ hoa ? " .
Nếu lỡ mai này thoáng bâng quơ ,
Nh́n nhau c̣n đọng phút không ngờ .
Ảnh h́nh xưa cũ trong màu mắt ,
C̣n có gợi ǵ trong giấc mơ ? .
Thuở ấy v́ sao quá hững hờ ,
V́ sao người lại quá thờ ơ .
Lạnh lùng chân bước trong mộng ảo ,
Để lại ḿnh tôi những thẩn thờ .
Gặp lại nhau niềm quen thuộc xưa ,
Chợt say men rượu mấy cho vừa .
Bước chân mộng ảo hư ḥa thực ,
Quán vắng rượu nồng nắng chợt mưa .
Gặp em sao như chẳng phải em ,
Hay là mộng mị thoáng trong đêm .
Một linh hồn khác h́nh xưa củ ,
Hương cỏ sương đêm lạnh chợt mềm .

 

DONG RUỖI
THÁNG NGÀY QUA

Nh́n bóng câu chập chùng qua cửa ,
Nghe như chừng hương lửa phôi pha .
Bổng đâu dưới ánh trăng già ,
Bóng ai thấp thoáng ngỡ là cố nhân .
Tuổi thời gian mấy lần thay tóc ,
Rượu say rồi trách móc hoa niên .
Đưa tay hái trái muộn phiền ,
Hôn mê ngày tháng đăo điên tháng ngày .


XUỐNG VỚI BIỂN
ĐỂ THẤY HỒN LÊN NÚI
Đến với biển để thấy ḷng khao khát ,
Những bao la không bờ bến yêu thương .
Vượt đỉnh cao trong định ước đo lường ,
Những mệt mơi trong t́nh trường nhân thế .
Đến với núi nhận ra ḿnh nhỏ bé ,
Quá mơ hồ trong vũ trụ thẫm xanh .
Quá mong manh như sương sớm đầu cành ,
Dễ tan biến như cuối ngày nắng rớt .
Xuống với biển để thấy ḷng lên núi ,
Chạm bùn nhơ cho thức dậy hương sen .
Trong khói sương hồn gợi dáng thân quen ,
Ngh́n năm củ mơ màng lên tiếng gọi .
Cho thức dậy mặt trời trên biển lặng ,
Sóng không c̣n biển như núi lặng yên .
Biển trong núi hay núi c̣n trong biển ,
Cho miên man dài tiếng gọi vô biên .

 

T̀NH CỜ
T́nh cờ gặp gỡ nhau đây ,
Chợt cười chợt khóc vơi đầy ngữ ngôn .
Gió đưa tiếng hú gọi hồn ,
Gọi từ sâu thẳm - gọi hôn mê về .
Gọi trong giấc ngủ nặng nề ,
Gọi tan giấc thức gọi tê tái ḷng .
Gọi em từ thuở ẳm bồng ,
Gọi em từ thuở sang sông đắm đ̣ .


CHỢT THỨC
Vừa thức dậy nh́n hạt sương đầu cỏ ,
Gió ban sơ hoà nhịp sống trần gian .
Dậy đi em nh́n giọt nắng muộn màng ,
Mau tỉnh dậy kẽo nắng kia rời ngỏ nhỏ .
Em ngồi đó gió vờn qua kẻ lá ,
Chợt yêu em v́ sương đọng trên tay .
Chợt yêu em v́ chợt thấy đêm dài ,
V́ chiếc lá vàng rơi ngoài song cửa .
Anh muốn nói trần gian nhiều mê muội ,
Nhiều đắm say , nhiều nổi chua cay .
Nhiều ước mơ mộng mị suốt đêm dài ,
Cho thức dậy ngoài kia hoa vừa nở .
Hăy bước đi cho sen hồng rộ nở ,
Cho dạt dào hồn mộng nắng chiều buông .
Cho tim anh vỡ nát mộng đêm trường ,
Cho lịm chết trong ṿng tay yêu mị . . .

 

HUYỄN MỘNG
Phải chăng huyễn hóa và mộng ảo ,
Như gió lay bóng nguyệt xôn xao .
Như đối bóng nâng ly mời trăng sáng ,
Như bóng câu ngoài cửa qua mau .


NGƯỜI HĂY ĐI CHO HỒN
THƠA THUÊ L̉NG

“ Thôi th́ cứ múa như chim sáo nhỏ .
Bước reo vui đệm nhịp thời gian ” .
Thời gian nhẹ - trôi qua như gió thoảng ,
Ánh sáng xuân nở nụ tiễn đông đi .
Buổi tiễn đưa với cảm giác buổi xuân th́ ,
Nhưng hồn đi xa sao không buồn kéo lại .
Hay v́ ta nay chẳng c̣n thơ trẻ ,
Mà chỉ là nước hồ gợn lăn tăn .
Gió thoảng mây trôi sợi chỉ mành trôi nổi ,
Ta hoăng sợ nhận ḿnh chẳng là chi cả .
Thôi th́ cứ múa như chim sáo nhỏ ,
Bước reo vui đệm nhịp thời gian .
Chẳng gợn sương chẳng có vách ngăn ,
Sáng chói chan lóng lánh nụ cười điên dại .
Cho mùa hạ thập tḥ nơi ngưỡng cửa ,
Bánh chưng xanh làm gió cũng xanh xanh .
Xanh màu áo em tôi trên đường phố ,
Sợi tơ vàng rơi rụng đôi bờ vai .
Em quay gót sao hồn chưa quay bước ,
Người hăy đi cho hồn thơa thuê ḷng .

 

BÀI CA DU TỬ 
Lăng du ơi măi đến tận ngày nào ,
Gió thấp thoáng trên cao c̣n ngự trị .
Hồn vẫn vơ v́ sức sống hồn nhiên ,
Làm sao cắt đứt những ǵ hiện hữu .
Chẳng làm sao và măi chẳng v́ sao ,
V́ chẳng thể giới hạn những ǵ không giới hạn .
Những diễn phô măi măi diễn phô ,
V́ mong đợi giết đi thực tại ,
V́ đợi mong giết chết thơ ngây .
Vượt trùng dương từ hoang đảo mù sương ,
Trong sương khói đi vào mộng ảo  .
Có thấy chăng trùng trùng hoang đảo ,
Dưới bước chân của kẻ lăng du .
Những hồn nhiên sáng rực bước chân lu ,
Xin trân trọng loài hoa hoang dại .
Nó hiện hữu chỉ cần trong phút chốc ,
Nói trọn lên giấc mộng vô thường .
Những thoảng qua và chỉ chút thoảng qua ,
Như sương khói mù mờ trong giấc mộng .
Nhưng làm sao trọn vẹn vô thường ,
Đi phố mộng đi hoài trong giấc mộng .
Mộng hồn nhiên cho mộng ngẫn ngơ hồn ,
Ta yên lặng đi hoài trong sương khói .
Giữa hoang sơ thời nguyên thủy xa xưa ,
Cho thoáng thấy đất ḷng đầy huyền ảo .
Vẫn lặng yên cho sương khói vây quanh .
Ta vẫn lang thang hoài trong giấc mộng ,
Mộng ngất ngây và mộng vờn vây .
Cho yêu thương từ nguyên thủy vẫn c̣n đây ,
Cho ấp ủ trong ta từng khoảnh khắc .
Là mật thơm làm cuộc đời dịu ngọt ,
Rót xuống chan ḥa cuộc sống bao la .



LẶNG YÊN
Lặng yên yên lặng đứng ngồi ,
Lặng yên trong dạ bồi hồi xốn xang .
Lặng yên trong những bàng hoàng ,
Lặng yên yên lặng hai hàng lệ rơi .
Chim đậu cành tre chim bay hay chim đậu ?
Chim ở cành liễu  chim đậu hay chim bay .
Bay hay đậu chẳng v́ tre hay liễu ,
Đậu hay bay chẳng v́ liễu hay tre .

 

CỐ NHÂN ƠI
Mây bay ư ? - Ừ ! th́ mây bay ,
Gió nào thổi ?
Đông ư , Tây ư !
Nam , Bắc ư !
Nước ư ! sóng ư ! - Sóng hay là nước ?
Không ư ! Tự Tánh ư ! - Ừ ! Tự Tánh .
Tướng ư ! đến ư ! đi ư ! - Ừ ! đi đến ?
Hỏi ư ! đáp ư !
Sáng nhưng sao ḷng chĩu nặng .
Tướng không tướng ư ! Thong dong ư !
Th́ cứ thong dong .
Thị tại môn tiền ,
Ai người truớc cổng xôn xao
Nguyệt lăng môn trung ,
Có c̣n chăng năm trước hoa đào?
Có c̣n chăng giật ḿnh lạc lối ?
Trăng sáng quá cho hồn rung nhè nhẹ !
Trăng sáng quá cho hồn rung khe khẻ ,
Để một ḿnh len lén “ cố nhân ơi ” .


MỘT ÂM THANH
Âm vang ngàn tiếng vẫn chỉ một ,
Tựu chung là tiếng hát tự xưa nay .
Hồn hoang dại trở về trong tiếng vọng ,
Những âm vang tiếng vỗ một bàn tay .
Mộng mơ thay tiếng hát đêm ngày ,
Ta chợt thức đồng xanh ngày xưa cũ .

 

ĐỒNG VỌNG
Hôm nay mưa như ngoài trời bảo tố ,
Sao trong ḷng êm ả những ước mơ.
Chỉ thoáng chốc nước hồ trong phẳng lặng .
Người ơi người tôi muốn dệt vần thơ.
Thơ tôi có khi sai vần điệu ,
Nhưng không sai nhịp đập con tim
Nhưng không sai những ư nghĩ dịu hiền ,
Em ngồi đó như vầng trăng rộng mở .
Mắt rực sáng ước ao và hạnh phúc ,
Nh́n cuộc đời với những dấu chân chim ,
Em tôi ơi trong một thoáng nổi niềm -
Trăng đẹp nhưng t́nh người hơn thế nữa .
Em biết không t́nh người là muôn thuở ,
Là ước mơ là giấc ngủ dịu êm .
Là đôi tay là đôi mắt nhung huyền ,
Nhiều ao ước cuộc đời đầy hạnh phúc .
Tôi bước đi nh́n hồn c̣n ở lại ,
Cạnh chân em dạo bước cơi trần ai .
Cạnh chân em trong nhịp bước dong dài ,
Trong ngày tháng làm lữ hành chân đất .
Chân ta bước cho rạc rào sỏi đá ,
Nhưng tưỡng chừng thảm cỏ dịu êm .
Ta bước đi trong ước vọng êm đềm ,
Mang hạnh phúc cho người cần hạnh phúc .


MỖI HẠT SƯƠNG
LÀ CĂ MỘT MẶT TRỜI

Vào một sớm mai ,
Khi tôi vừa thức dậy .
Vài giọt sương c̣n đọng ở trên cây,
Tôi thấy em như loài chim lạ -
Đang hát lên bài hát tuyệt vời .
Vào một sớm mai ,
Mỗi hạt sương là cả một mặt trời .
Cả vũ trụ chợt tan trong phút chôc ,
Cho mong manh ngự trị trái tim người ,
Cho mong manh và ảo vọng ngự tim tôi .
Cho chợt thấy - em - Nữ Hoàng Sương Khói .
Đọng trong tôi một thoáng mây trôi -
Cho hờ hững t́nh yêu thành xa lạ .
Tôi chẳng biết và chẳng bao giờ hiểu ,
Những ǵ ta đă nói thuở yêu đương .
Thuở chiếm đoạt t́nh yêu trong ảo tưởng ,
Thuở cô đọng t́nh yêu thành tài sản -
Cho t́nh yêu thành sở hữu riêng tư .
Khi em vụt biến thành xa lạ ,
Cánh chim kia đ̣i ngự trị bao la .
Tôi chợt hiểu đôi bàn tay nhỏ bé ,
Chẳng làm sao nắm giử cánh chim trời .
Nhưng bàn tay là cả một bầu trời ,
Mặt trời nhỏ trong bàn tay nho nhỏ .
Cho nhỏ bé chứa đầy huyền ảo ,
Đựng vô biên vào hạt cát vô danh .
Cho vô danh ngự trị hữu danh -
Và em đă trở thành nữ hoàng ảo vọng .

 

NẮNG RƠI
BÊN SONG CỬA

Nắng đă đến bên ngoài song cửa ,
Giọt vàng rơi tưới đẩm hồn ai .
Vượt qua suốt chặng đường dài ,
Hồn tỉnh giâc cho yêu thương lên tiếng gọi .


HOANG SƠ
Một trận hồng thủy ,
Một cơn mưa lửa .
Cho thác đổ trong từng bước nhỏ ,
Cho trăng thanh tưới đẩm nhân gian .
Cho tiếng nói trở thành vô nghĩa ,
Giật ḿnh cười tỉnh bước phiêu lưu .
Bước nhún nhảy thế gian sao quá đẹp ,
Cho bước đi mê hoặc ḷng người .
Cho thảng thốt giật ḿnh trong giấc ngủ ,
Cho hôn mê ngày tháng hết vờn quanh .
Cho thức dậy mặt trời trong đông giá ,
Cho sáng tạo biết bao nhiêu kỳ lạ ,
Chỉ bằng sự tuyệt diệu của cái không .
Đă sản sinh bao người được gọi triết nhân ,
Cất tiếng gọi mệt nhoài trong sương giá .
Để chợt thấy hôn mê ngày tháng ,
Gió vi vu như tiếng vọng ngàn xưa .
Cũng không phải bùn lầy hay sen sớm ,
Mà chỉ là bước nhảy vượt tầm nh́n .
Lên cao ngất vượt chín từng mây ảo ,
Cho bao la ḥa với vô biên .
Cho chín tháng cưu mang sinh thành thế giới .
Cho t́nh yêu dẫy chết giữa trời không .

 

LỮ THỨ
Chuyến đ̣ ngang đưa người lữ thứ ,
Đă sang sông đi về phía chờ mong .
Nh́n ánh sáng loé trên sương sớm ,
Phải đây chăng mặt trời sớm phương đông .
Trôi dần về biển cả mênh mông –
Tay mang bầu rượu ,
Tay xách dép bước phiêu bồng –
Sao chẳng thấy cơi ḷng gợn sóng ,
Du hà phương –
Chẳng cần biết hà phương .
Ta hú gió gọi mưa –
 Đập vào gềnh  thác nổi trận cuồng điên .
Bay cao vút lên tận đĩnh thiên sơn ngất ngưỡng ,
Nh́n nước biếc lăn tăn trên ḍng chảy .
Đành mất đi hùng vĩ thiêng liêng ,
Đành thất vọng dựa cây mà tu rượu .
Đập bể bầu mong t́m lại giai nhân ,
Cạn đáy chén người về đâu hỡi gió  .

Đành lă lướt vài đường gươm vụng dại ,
Xẻ không gian t́m lại mắt thơ ngây .
Người đâu – Người đâu loài yêu mị ,
Đă ám hồn ta ngơ ngẩn bấy lâu .
Ta vẫy gọi cánh chim trên trời thẳm ,
Hăy mang về chiếc lá đề thơ .
Thơ đă mất hồn ngơ ngẩn hôm nay ,
Rượu chẳng say hồn điên dại cuồng quay .
Những muốn buông tay cho bút rớt xuống trần ai ,
Vung tay ra thành rượu - Buông bút lời thơ rơi lả tả .
Thở hơi ra biến hoá thành lời ,
Ta là ai , ai là ta - Không cần biết .
Rượu hay thơ đă hoá kiếp thành ta ,
Ta chẳng hề là rượu - Thơ chẳng thể là ta .
C̣n ai là ta bất biết ,
Chỉ muốn say túy lúy ngàn năm .
Rượu không làm ta say , sao ta say men rượu .
Sao thơ chẳng làm ta mà ta lại làm thơ !
Trời xanh kia có cao lắm chăng ?
Vực thẳm kia có sâu lắm chăng ?
Ta muốn biết có con chim nào sa xuống vực .
Có con rồng nào bay lượn không trung ?
Chỉ có chăng là mộng ảo ,
Mộng thiên thu mờ ảo dáng giai nhân .
Vung gươm giết chết bóng h́nh mê hoặc ,
Nhưng giết nàng rồi ta chẳng thể làm thơ .
Chẳng làm thơ cũng chẳng sao - V́ ta c̣n bầu rượu .
Chợt giật ḿnh rượu cạn từ lâu ,
Rượu đă cạn bóng h́nh ta giết mất .
Tay bơ vơ nắm chặc hư không ,
Buông tay ra trở về cơn đồng vọng .
Gọi hồn ma đồng hát khúc trắng tay ,
Tay đă trắng – Ta buông tay nằm ngủ ,
Giấc ngủ không về ta lịm chết hôm nay .

 

MÊ HOẶC
Bóng tối làm rạng điểm sáng nhỏ từ xa ,
Chỉ một thoáng cũng có thể nh́n ra sự việc .
Chỉ với chiếc đuôi cũng biết nó là ǵ ,
Chỉ thoáng nh́n ta cũng biết v́ sao .
Tất cả chỉ là những quy ước ,
Thế cho nên sáng tỏ lư vô thường .
Những tên gọi không thắp sáng bản thể ,
Tính chất nào có thể nói bằng danh .
Thế không cần lập nên đối đăi ,
Mà chỉ là những thứ định danh .
Mượn danh tự nói lên tính chất ,
Chẳng thể nào sáng tỏ được v́ sao .
Nhưng vật chất làm ta rơi vào mê muội ,
Chẳng thể nào rực sáng tâm hồn .
Những biến hoá làm chúng ta cuồng loạn ,
Trong những điều phô diễn thánh thần .
Thực tế chẳng có ǵ biến hoá ,
Mà chỉ là chuyển động của động dao .
Của năng lượng mang nhiều sức sống ,
Để chuyển giao vật chất mà thôi .
Thần thông chỉ là những điều phô diễn ,
Của năng lượng tiêu cực thánh thần .
Không thần thông v́ là thực tại ,
Những công năng trong cuộc sống mà thôi .
Chẳng phải thức ăn vật chất ,
Có thể cho ta những năng lượng đời trao .
Mà thực ra là thức ăn trong yên lặng ,
Này huyễn thuật nói lên lời mê hoặc ,
Những đại ngôn và những thứ muội ḷng người .
Con thú nhỏ tự cho ḿnh là mănh hổ ,
Chẳng thể nào sáng tỏ Ngôi cao .
Tất cả chỉ là lớp sơn bao phủ ,
Chẳng thể nào tỏ uy lực vạn năng .
Cái cao nhất xem chừng như nhỏ bé ,
Những đại ngôn có thực thể bao giờ .
Như kẻ chột làm vua trong mù loà câm điếc ,
Chỉ một ḿnh múa gậy giữa rừng hoang .
Thực tế họ chưa hề tiến tới ,
Sự an b́nh tỏa sáng trong bàn tay .

 

TƯ TƯỠNG TRƯỚC
Tấm thân này ta xem là thánh điện ,
Đấng tối cao đang ngự trị ngất ngây .
Ta tinh sạch cho cung điện người tinh sạch
Ta quan tâm nơi người ngự đêm ngày .
Để chợt thức trong ta nguồn cảm xúc ,
Những nổi đau và hạnh phúc thế nhân .
Để chợt nghe giọt nắng đậu ngoài sân ,
Đang rực rở như cửa ḷng rộng mở .
Chuyện ngàn năm giờ đây trở lại ,
Những giấc mơ trần thế tuyệt vời .
Đến với nhau bằng những mọc mời ,
Ta ḥa hợp chứ không là trao đổi .
Trôi chảy măi ḍng sông bất tận ,
Trôi miên man tan chảy theo ḍng .
Ta chợt thấy ḿnh là nước của sông ,
Thành rộng lớn như chư từng tan biến .
Ta chẳng là sông cũng không là nước .
Ta chẳng là ǵ và cũng chẳng  là ai .
Ta chợt thấy ḿnh như hạt sương mai ,
Sương tan biến vào không gian vô tận .
Gợn thoáng chốc thức tâm chuyển động ,
Ta miên man ngày tháng miệt mài .
Hoa chợt nở để tàn theo năm tháng ,
Cho mênh mông tồn đọng chút đắm say .
Không sao đâu những phút giây thao thức ,
Những hoang sơ điểm xuyết ngàn hoa .
Thêm tiếng vọng điểm tô cho cuốc sống ,
Ngàn dại hoa tô điểm những mượt mà .
Khoảnh khắc mơ màng trôi thoáng chốc ,
Ta ngồi đây thưởng thức nắng vàng xa .

 

BÀI THƠ NGÀY THỨ NĂM
“ Tôi đă có một giấc mơ ,
Như những giấc mơ khác .
Và không c̣n ǵ cả ,
Từ đó như không ǵ lo lắng .
Đôi chân bám chặt đất ,
Và nh́n trên kia trời cao .
Cảm thấy những áo quần trên thân .
Sức nặng thân thể trong những đôi giày ,
Vành nón - không khí đi qua dưới mũi ,
Và quyết định khôngbao giờ mơ nữa ” .
Giấc mộng tan đi trôi mơ ước ,
Đă trôi qua chẳng trở lại bao giờ .
Tôi vẫn chờ như đứa trẻ bơ vơ ,
Mê muội đứng trong ṿng kềm tỏa .
Tôi có những ước vọng cuộc đời ,
Những ước mơ mềm mại trong tôi .
Ve vuốt trong đêm khắc khoải đứng ngồi ,
Tôi lạc lỏng trong ṿng tay mê muội .
Tôi chợt thấy giấc mơ không là thực ,
Tất cả chỉ là mộng thoáng qua mau .
Tôi chợt thức buông tay nh́n ngắm ,
Tuột bàn tay mộng vút lên cao .
Ngồi yên lặng để mà nh́n ngắm ,
Những mơ hồ ư tưởng bên đường .
Không đọng lại chút ǵ để thấy ,
Tuyệt vời cho trần thế yêu thương .
Tất cả như bừng tỉnh dậy ,
Đă quên sự thực ngoan hiền .
Để lao vào mộng tưởng đăo điên ,
Hồn tê dại những ngày c̣n hôn ám .
Thế giới đang nằm trong bàn tay mở rộng ,
Hơi thở nhẹ nhàng cho hiện thực dần qua .
Không tồn đọng cho dù mờ thoáng .
Tuyệt vời chưa ngày tháng đă dần xa .
Ta hiện thực ư –
Ta chưa hề hiện hữu .
Ta tồn vong ư –
Chẳng thể nói tồn vong .
Ta chỉ biết ngoài kia nắng nhẹ ,
Gió miên man và t́nh nọ miên man .

 

NHƯ ĐỨA BÉ HỒN NHIÊN
Chỉ anh em có thể gần gũi yêu thương ,
Để vững bước trong đêm dài vô tận .
Và ôm trọn những ǵ thầy để lại ,
Dù đớn đau nếm trọn môi trao .

Chỉ anh em có thể nói lên lời vụn dại ,
Những ước mơ e ấp tận đêm thâu .
Hồn khao khát mùi hương kỳ diệu ,
Của t́nh yêu thắm đượm sắc mầu .

Chỉ anh em mới dám cầm bàn tay chai sạn ,
Những vết cắt cuộc đời hằn gương mặt xanh xao .
Anh mở rộng ṿng tay cằn cỗi ,
Để nhận riêng ḿnh nhiều nỗi đớn đau .

Chỉ anh em mới dám tin rằng đời có thực ,
Những yêu thương trong gian dối thế nhân .
Những ánh sáng nói lên ḷng tử tế ,
Vẫn hiện hữu và trong sáng vô ngần .

Chỉ anh em mới tin rằng cuộc đời vẫn đẹp ,
Lá vẫn xanh và trời vẫn sáng trong .
Hồn vẫn xinh trong nhịp bước thong dong ,
Anh cất bước cho chim rừng ḥa điệu sống .


NGẪU NHĨ
Nếu mai này anh đi vào vô thường ,
Anh để lại cho em con đường anh đă đi .
Không c̣n một hạt cát nào ,
Làm vướng bàn chân bước .
Kể cả những gai góc và đá có cạnh sắc bén ,
V́ đă trăi nghiệm bằng máu và nước mắt .
Anh trăi trên đó con đường êm mát bước chân em ,
Và nó là những yêu thương  .
Mà anh dành cho tụi em và cuộc đời ,
Những nụ hôn là những đoá sen màu xanh rộng mở .
Những lời nói để đánh thức đơn sơ ,
Cho tụi em thêm sáng tơ những hài ḥa  .
Em sẽ trăi thêm máu và nuớc mắt của riêng ḿnh -
Cho con đường càng thêm êm mát .
Cho những người sau này –
Không c̣n vất vă để đi vào ḷng tử tế .
Và con đường không c̣n hầm hố chông gai ,
Mà là những thăm cỏ nhung xanh .
Được đính bằng những hạt sương lóng lánh ,
Là sự yêu thương phủ kín đất trời .

 

HIẾN DÂNG
Trả lại em hạnh phúc đầu đời ,
Con chim nhỏ
đậu trên cành hoa nhỏ .
Có nắng vàng răi thảm lối đi ,
Ḥn sỏi bé đang cựa ḿnh e ấp .
Trả lại em hạnh phúc đầu đời em tưởng mất ,
Nó vẫn c̣n măi tận trái tim em .
V́ chua xót nên đà che dấu ,
Trong vách ngăn chai cứng t́nh yêu .
Hôm nay em nhận lại những ǵ tưởng mất ,
Em tôi ơi sỏi đá cũng vui cười ,

Cành khô héo cựa ḿnh dâng chồi biếc ,
Em tôi ơi tim đă nở đóa hoa vui .
Mở cánh cửa ḷng , em bước chân sáo nhỏ ,
Ngoài kia như . . . có ánh mặt trời .
Có tia nắng reo vui nhảy múa ,
Lỡ sa chân về đậu lại trên môi .
Khung trời bé trong ṿng tay be bé ,
Chợt bao la như vũ trụ vô biên .
Em tôi nay chân nhẹ bước ngoan hiền ,
Con cá đă vượt bờ ao ra biển rộng .


KINH CẦU NGUYỆN NHỎ
Chẳng hốt hoăng v́ ngoài kia xao động ,
V́ không gian có tồn đọng bao giờ .
Nhưng ước mơ thấp thoáng trong mơ ,
Sao c̣n đọng lại trong tôi nhiều ít .
Thời gian ơi có khi nào dừng lại ?
Chợt ngây ngô hỏi đám mây trôi .
Nhưng rạng sáng b́nh minh đánh thức ,
Hạt sương rơi lấp lánh bờ môi .
Đêm tối lui đi cho nắng vàng rực rỡ ,
Tiếng chim kêu cây cỏ giật ḿnh reo .
Chiếc mặt nạ trong đêm rơi vào hoảng loạn ,
Đám lửa hồng thiêu đốt hư vô .
Ta đau khổ ư ? –
Có chăng những điều không toại ư ,
Dùng giả danh phục vụ trái tim người .
Những ảo vọng đi vào lừa dối ,
Có bao giờ giử trọn niềm vui .
Những khát khao tâm thức trong đêm ,
Dùng chất độc ru vào giấc ngủ nhung mềm .
Nó chẳng thể nào dịu đi ảo vọng ,
Chỉ tăng thêm khát vọng cuồng điên .
Ta chợt hoảng hốt nh́n vào vô vọng ,
Những đau thương thấp thoáng đêm về .
Nếu đi ngay vào trong khoảng lặng ,
Có thể chăng sực tỉnh cơn mê .
Ánh sáng rực rỡ cho dù mây che phủ ,
Chẳng bao giờ tắt được ánh b́nh minh .
Và kết cuộc không có lời diễn đạt ,
Chẳng qua là tiếng của vọng đêm đen


 

Từng Bước Nhỏ
Dẫn em từng bước nhỏ ,
Lá đổ ngập lối đi .
Làm thảm nhung êm nhẹ ,
Nâng đở bước chim di .
Hài ḥa bàn chân bước ,
E ấp nụ cười tươi .
Sáng rực vẽ hồn nhiên ,
Em hóa thân niềm vui ,
Ngơ ngác đứng bên đường ,
Nh́n cuộc đời tơ vương .
Nắng chiều sao lạc lối ,
Ngơ ngác giữa phố phường .
Dẫn em từng bước nhỏ ,
Đường xưa mây trắng bay .
Hôn nhiên chân răo bước ,
Em vẫn c̣n thơ ngây .


NHƯ TRỞ BÀN TAY
Trời rực sáng ,
Cho quên đi nặng nề quá khứ .
Từ đâu đến ta quay về chốn củ ,
Liễu vẫn xanh và lá vẫn mong manh .
Trăng rọi xuống mặt hồ phẳng lặng ,
Đưa bàn tay đón nhận trẻ đầu xanh .
Nắng lên cao cho nổi buồn xuống thấp ,
Chết dần đi  cái chết giữa hư không .
Về lại nơi xưa có hàng cây liễu rũ ,
Bên hồ xưa nước vẫn lặng lờ trôi .
Em năm xưa vẫn đứng đó mọc mời ,
Ta say đắm t́nh yêu trong khoảng lặng .

 

CHẬP  CHỜN
NỬA TỈNH NỬA MÊ

Chập chờn cây cỏ ngủ vùi ,
Chập chờn tuyết phủ cho vùi dập hoa .
Cả cuộc sống cựa ḿnh thức dậy ,
Vươn cao người thưỡng thức giữa ngàn hoa .
Ta chợt thấy không c̣n ǵ để nói ,
T́nh yêu xưa biến dạng tự bao giờ .
Chỉ man mác một niềm rung động ,
Những yêu thương hoa cỏ - cỏ hoa .
Tất cả trăi ḷng như tâm hồn dung dị ,
Chợt yêu thương như t́nh yêu muôn thuở .
Cúi nh́n hạt bụi nở hoa ,
Cúi nh́n cuộc sống ngàn xa  .
Ngẫng trông chiếc lá xôn xao trên cành ,
Chợt thoáng thấy vô biên cuộc sống .
Tất cả chợt hóa thành giấc mộng ,
Để yêu nhau như chưa thể biết yêu thương .
Mở rộng ṿng tay trọn ôm t́nh người ,
Cho thoáng thấy ngàn xưa vang vọng lại .
Cho tri thức được thắp lên ánh sáng ,
Cho hôn mê thoáng đượm đơn côi .
Cho ngữ ngôn tê dại trên môi ,
Và ngôn ngữ không c̣n cần thiết nữa  .


PHÙ  VÂN
Ta bản lĩnh hay đá kia bản lĩnh ,
Ta cô đơn - Đá nọ hóa cô đơn .
Trong khoảnh khắc , phút giây bừng tỉnh ngộ ,
Sống - Chết  - Chết hay Sống ?
Không phía bên này – Cũng không có bên kia !
Bên này là cuộc đời rất tuyệt ,
Nhưng bên kia cũng chính cuộc đời .
Được th́ vui và vẫn buồn với những ǵ đă mất .
Thôi chẳng c̣n chờ mùa hoa phía trước ,
Hay ngoái nh́n lại những mùa hoa .
Quy luật chăng - Sao ta nhận mà chẳng c̣n đau .
Không phải hoa đă mất – mà chính ta đánh mất ,
Xin cám ơn những mùa hoa trên trái đất !
Xin cám ơn hành tinh không vắng lặng giữa thiên hà .
Dù chỉ là hoa dại bên đường ,
Hay một đoá hoa nhỏ bé cuối vườn .
Cho dù hiện hữu ở cơi không màu sắc ,
Sao ta vẫn thấy từ xa .
Cho dù bể khổ vô cùng tận ,
Với sóng nước phù du .
T́m lại chính ḿnh ư -
Bốn bề dông bảo .
Sẽ là sao ?
Ai biết được v́ sao ?
Chim muốn bay chẳng giữ được nào .
Giọt lệ nào chảy ngược như nước trở về nguồn ,
Thôi th́ dẫu thế nào cũng trả lại phù vân .


 

RUNG ĐỘNG
ĐẦU ĐỜI

Nhuộm rực sáng như hạt sương đầu cỏ ,
Tim ta như rung động buổi đầu đời .
Sương long lanh như hạt ngọc tuyệt vời ,
V́ chợt thấy nắng vàng qua song cửa .
Gió vẫn thổi trên hàng thông cao vút ,
Mây vẫn bay hờ hững giữa trời cao .
Trời kia vẫn lắm những v́ sao ,
Ḷng rộn ră như t́nh kia vừa thức dậy .
Hôn anh đi nụ hôn nồng cháy ,
Cho ngất ngây thức dậy đắm say .
Cho hồn hoang lạc lối giữa trời mây ,
Cho thoáng thấy t́nh yêu vừa trở lại .
Gió vẫn thổi hoang vu trên đồi vắng ,
Vàng vẫn rơi lá cỏ chợt mềm .
Chân bước đi ḷng thấy dịu êm ,
Em hăy nói có c̣n ǵ hơn nữa .


GIẢ TỪ
&
HOAN NGHÊNH

Đến hay đi tôi cũng xin cám ơn em ,
Những ân sũng cuộc đời đà trao tặng .
Tôi cám ơn những đớn đau em mang nặng ,
Khi bên tôi như chiếc bóng lặng lờ .
Tất cả những ǵ ta hiện có ,
Cũng đều là ân sũng đời trao .
Trái đă chín tất nhiên rơi rụng .
Tuyệt vời sao những giây phút đớn đau .
Chỉ khi nào cây kia không c̣n nữa ,
Những trái chua hay ngọt chẳng c̣n .
Ta bất lực chỉ v́ không thể ,
Muốn quả kia thực có hay không .
Thản nhiên rong chơi không c̣n lệ thuộc .
Thế giới tuyệt vời , thế giới bao la
Chính v́ thế không c̣n lập lại ,
Những sáo ṃn hành động hôm qua .
Uống ngụm trà tươi mát của ngày nay .
Tuyệt vời sao như lần đầu gặp gở ,
Trọn vẹn t́nh như vừa mới tàn phai .
Cuộc gặp tuyệt vời như chuyến hành hương ,
Vào chuyển động như những con người thực sự .
Tôi thản nhiên đi trên cuộc sống ,
Thản nhiên trôi theo chiều cuốn ḍng sông .
Cho tuyệt vọng những thứ ǵ chịu đựng ,
Đă tan rồi chẳng tồn đọng những ngày qua .
Hạnh phúc chợt thức mặt trời sáng sớm ,
Và rạng ngời hiểu biết những phôi pha .
V́ sao tự do và sao ràng buộc .
Cho một lần và măi măi cuồng điên .
Trong cuộc sống hài ḥa thứ tự nguyên nhiên .
Tim ḥa điệu cho ta vào vũ khúc .
Múa yêu thương và rực sáng thương yêu .

 

NIỀM VUI
TRONG  YÊN LẶNG

Hạt rơi xuống giếng hạt vào biển khơi .
Hạt rơi rơi ngoài kia trên đá nóng ,
Hạt đi vào hỗn loạn đất trời .
Hạt nẫy mầm trên đất ung dung ,
Và sức sống cựa ḿnh trong yên lặng .
Chỉ giản đơn trọn vẹn kiếp người ,
Chỉ đơn giản không cần thêm thắc ,
Ích ǵ đâu những thắc mắc chen vào .


MÂY TRẮNG
Xin thưa sự thể không tồn tại ,
Sự thể chỉ là mây trắng bay .
Mây trắng chỉ bay không chổ đến ,
Chẳng bận ḷng ai chẳng với ai .
Phù Vân 1988
 

 

Trở về đầu trang

 
 

Webmaster@maytrang.org