Pháp Chân Thật - Kim Cang Thừa


GAMPOPA

OSHO

Trungpa

NAROPA

Mahamudra

Kalachakra

Kalachakra II

GiáoLư DaKini

Giáo Lư Bardo

Bồ Tát Hạnh

Tâm Ánh Sáng

TánhGiácLộToànThân

Trí Huệ ThẩmThấu

Con Mắt Băo

Sùng Kính Thầy

Các Vị Chân Sư 

Phô Diễn Tự Tánh

Nh́n Bạn Như Là

Bài Học Yêu Thương

ChuKỳ Ngày-Đêm

Mỗi Ngày

Nói Về Tỉnh Thức

Nỗi Sợ Hăi Căn Để

Những Chữ Vàng

Thực Hành Thế Nào

Tâm Vượt Khỏi
Tử Thần

Thượng Đế
Tại Đây

Giải Thoát
Tự
Nhiên

PHẬT TÂM

Hoang Sơ
Bừng Tỉnh

Dhammapada

Trung Đạo

Nhẹ Nhàng Hướng Về Sự Tỉnh Thức

Những PhụNữ
Trí Huệ

Một Phút Hài Hước

Một Phút Minh Triết

Tử Thư Tây Tạng

Đại Tâm Thức Nghĩ Ngơi

Lối vào Thực Tại

Con Đường TỉnhThức

Chod Mahamudra

Kho Tàng Tâm

Như Một Chúc Thư

Viên Ngọc Như Ư

Luyện Tâm 7 Điểm

Đại Toàn Thiện

Những lời Khai Thị

Lời chân Lư

m Trượng Phu

Sự Tỉnh Thức

Như Một Giấc Mộng

Như Trời - Như Biển

Con Đường Tỉnh Lặng

 Góp Nhặt

Ḷng Bi Bao La

Nghi thức

MOTHER THÉRÉSA

HERUKA VAJRASATTVA

Kim Cang Giới

KỳNguyệnHươngLinh

Cây Giác Ngộ *

Thực Hành
PHẬT PHÁP

 Thơ Văn Mây Trắng

PHẬT GIÁO *

Truyện Ngắn Trên Mạng *

Mục Tham Khảo


Mục Tản Mạn *


Link Liên kết
Thai Cực Quyền


Ḥm Thư Lưu Trữ


Dấu * chỉ đề tài mới & đang

 

 
  Padmasham  
 


TÂM  TRƯỢNG PHU

 
 
 

 

Tâm trượng phu là ǵ? Có bao giờ chúng ta tự hỏi ? Để lư giải được vấn đề nầy , thực sự không phải dể dàng , mà nếu không giải lư được th́ không thể nào khai mở con đường dẫn đến sự tỉnh thức về Tâm Đại Bi .

Bây giờ thử đặt vấn đề. Có bao giờ ḿnh quan sát lời nói và hành động của chính ḿnh? Cần phải nhớ rỏ , ở đây chúng ta chưa nói đến ư nghĩ , v́ cái mà chúng ta gọi là ư nghĩ ấy , chỉ là sự vọng tưởng của vô minh , cái vọng tưởng vô minh nầy đă đeo đẳng chúng ta từ đời nầy sang đời khác .

 Có bao giờ chúng ta xem xét , cái gọi là vọng tưởng vô minh ấy , h́nh dạng như thế nào? Diễn tŕnh ẩn dạng và biến hóa nó ra sao ?

 Có bao giờ chúng ta nh́n ngắm nó như nh́n ngắm một đối tượng thân gần hay chúng ta vội vàng lẩn trốn che đậy thăng hoa hoặc phủ nhận nó , như phủ nhận một cái gi xấu xa ghê tởm và trốn chạy , như chạy trốn nổi niềm sợ hăi trong nổi cô đơn tuyệt vọng từ vô thủy ?

Và đây , chúng ta hăy ngồi lại , để ngắm nh́n thử xem cái vọng tưởng vô minh ấy là ǵ ?

Chúng ta hăy cùng nhau nhận dạng , xem xét , sờ mó , nếu cần hăy ngửi , nếm thử hương vị nó ra sao? Và nếu cần hơn nữa th́ cứ mổ xẻ băm vằm nó . Nhưng thực ra , chúng ta chỉ cần nh́n ngắm diễn tŕnh của tư tưởng , từ cái nh́n ngắm nầy . Ta sẽ khám phá ra rằng , cái diển tŕnh nhẹ nhàng êm đềm ấy đă ru chúng ta vào giấc ngũ miên man không cùng tận , để rồi trộn lẩn ḥa nhập thành một với nó và ch́m đắm vào cơn mê dài từ đời nầy sang đời khác .

Hơn thế nữa , nó biến chúng ta thành kẻ đồng lỏa để tự lừa ḿnh , dối người , đánh  mất đi cái chân thật vĩnh hằng của một con người chân chính ( chân nhân )

Nếu quan sát kỷ hơn nữa , sẽ nhận ra kẻ thù muôn thuở nầy thay h́nh đổi dạng , đổi lốt theo tám làn gió thoảng được mệnh danh là Bát Phong ( lợi , áí , hủy , dự , xưng , cơ , khổ , lạc ). Tám làn gió nhẹ thoảng , cơ hồ không thể nào nhận ra được . Nhưng thừa khả năng làm tâm hồn chúng ta nhiểm độc và chúng ta sống trong cái nhiểm ô , mà cứ cho rằng : Đấy là con người thật của ḿnh . Thật ra ḿnh đă biến thành con rối của nó , để rồi đau khổ triền miên , ngụp lặn trong nỗi thống khổ ,bi thương mà oán trách cuộc đời . oán trách số phận , rồi chạy trốn vào trong tất cả mọi cái được mệnh danh là tôn giáo để mong t́m giải thoát .

Sự giải thoát nầy thật có hay không ? Nên tự hỏi như thế. Ai buộc- Ai giải thoát ?...pháp môn nào có thể giải thoát cho ta ? Hay chúng ta chỉ thay đổi độc tố bằng ma túy.Thay đổi sự ru ngũ nầy bằng cái mê ngũ khác .

Có bao giờ , và có bao giờ chúng ta thành thật với chính ḿnh , nh́n thẳng vào thực tại . Nh́n thẳng vào cái yếu kém ươn hèn của ḿnh không ngụy trang không đội lốt .

Cứ thẳng thắn nh́n vào con người trần trụi , không một lớp vỏ bọc , không một thoáng gợn , không bằng bất cứ một mệnh danh nào . Cứ nh́n , thẳng thắn nh́n , trơ trụi nh́n , cô độc nh́n , hiên ngang nh́n sừng sửng ngắm nh́n , và nhớ là chỉ đơn thuần là nh́n ngắm , không phê phán đúng sai phải trái , là v́ nếu chúng c̣n phải trái đúng sai , ấy là c̣n đứng trên b́nh diện phân biệt , mà cái phân biệt nầy dựa vào tiêu chuẩn nào ? Ai đă đặt để lấy ? Như thế nào đúng , như thế nào sai. Có bao giờ chúng ta tự hỏi .

Bây giờ , hăy hít vào một hơi dài và nhẹ nhàng thở ra , bao nhiêu lớp vỏ bọc chất chồng theo năm tháng , theo hơi thở nầy thảy ra , thả vào khoảng không vô tận . Cái vay mượn trả về cho vay mượn . Bây giờ cái ǵ c̣n lại ? Bạn đă sẳn sàng chưa ? Cái ǵ c̣n lại trong ta ? Bạn đă đủ đầy can đảm để phủi sạch những thức rác rưởi của tâm hồn chưa ? 

     Cái ǵ c̣n lại trong ta ? Cái sự  thật nào c̣n động trong khoảng khắc cuối cùng của hơi thở .    

Tháng 2 Đinh sửu 1997
NGUYÊN ĐẠO
-----------------------------------------

THƯ GIẢN

Trong cuộc sống ít nhất có một lần chúng ta đă nghe thấy , hoặc đề cập tới hai từ “ thư giản “.

Thế bạn đă biết ǵ , đă hiểu ǵ về hai từ rất ư đơn giản nầy ?

Chúng ta thử bàn bạt về nó , bàn bạc về cái rất ư đơn giản ấy ! Biết đâu bạn và tôi . Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá được ít nhiều kỳ thú về điều nầy .

Đến đây , một h́nh ảnh từ xưa cũ chợt hiện về trong cuộc đối thoại nhẹ nhàng mà sấm chẻ giữa Đức Phật và kẻ Ngoại đạo .

“ Bạch Thế tôn , con xin được dâng hoa cúng dường chư Phật .”

-“ Ông hăy bỏ xuống “

-“ Bạch Ngài con đă bỏ xuống “

-‘ Ông hăy buông bỏ xuống “

-‘ Con đă từng buông bỏ “

-“ Ông phải buông bỏ cả cái gọi là buông bỏ “

Như vậy là sao ?

Chúng ta thực sự buông bỏ chưa ?

Mà buông bỏ là sao ? Buông bỏ cái ǵ ?

Dùng cái ǵ để buông bỏ ?

Đến đây , sự việc thật sự trở nên nghiêm trọng : nếu c̣n dùng cái ǵ , th́ hoá ra chúng ta chưa buông bỏ được cái ǵ cả !!!

Cái sự buông bỏ đă nghiêm trọng . Mà lại c̣n đi săn lùng cái ǵ để buông bỏ th́ hóa ra sự việc lại càng thêm trầm trọng .

Tai họa xảy ra rồi , hiểm họa tới rồi , nguy to rồi . Vấn nạn nầy biết phải sao bây giờ .

 Thôi th́ , cùng nhau vất mẹ nó đi . Quên nó đi . Uống trà cái đă . Cái sảng khoái nào tràn ngập khi ngụm trà nóng thấm từ môi xuống cổ, họng rồi lan khắp cơ thể . Ôi ! Cả không gian hội nhập huơng trà !...

Bạn có thấy cái cơ mặt dịu dần đi ?

Tất cả cái nhăn nhó của cuộc đời đă mất dần trên gương mặt ? Ánh sáng nào chói lọi trên vần dương vừa hé .

Nếu vẩn chưa thấy được .

                                       Th́ giờ đây chúng ta .

Hăy ngồi lại luân bàn chút ít .

Quay trở lại giai đoạn vừa kể , bạn khám phá ra được ǵ đă xảy ra trong bạn ?

Có chăng một khoảng , không vừa ư ?

Là v́ , câu chuyện trên không giống hoàn toàn như bạn đă từng đọc ở đâu đó trong mớ sách hổ lốn đang ngập tràn trong pḥng bạn ? Cái vốn liếng tích lủy ấy đă làm tâm tư trỉu nặng và chồng chất trên đôi vai gầy guộc .

" Con c̣ lặn lội bờ sông
  Gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non "

Bạn đă thực sự buông bỏ chưa ?

Nào , một , hai , ba .
                                                   Hăy vất mẹ mớ hành trang đó  .

Mớ vũ khí mà bạn đă trang bị tận chân răng , để cùng tôi cất tiếng cười . Cười , cái cười lạnh cả hư không .

Từ đây , chúng ta khám phá ra rằng . Mỗi một ngày , chúng ta đều sống trong nổi sợ hăi cùng cực . Cái c̣n , cái mất , cái được , cái không vẫn c̣n hiển hiện đâu đó . ( Như hữu như vô , ẩn hiện trùng trùng vi tế thức ).

Thục ra , chúng ta cứ măi măi nắm, giữ chặt một cái nào đó , một mối liên hệ nào đó .Hăy nói một cách khác “ Ta sợ sự cô độc “ Mà không nhận ra rằng ḿnh thực sự “ Hoàn toàn cô độc “.

Thử suy nghiệm trong động tác hằng ngày , bạn đang cầm nắm một vật , có phải chăng vô h́nh chung , chúng ta đă sử dụng quá sức lực cần thiết . Có phải chăng , chúng ta sợ nó vụt khỏi bàn tay nắm bắt , nên đành cứ phải bám chặt , giữ chặt , bấu víu . Điều nầy chẳng những nó vượt khỏi quán tính mà c̣n nằm ẩn sâu trong tận cùng của vô thức .Nên nó làm bạn và tôi không nhận dạng đưọc người t́nh muôn thuở .

Cứ thử xem , nếu biết lắng nghe , ta sẽ khám phá ra được nhiều điều rất thú vị

Hăy lắng nghe .
                 Lắng nghe trong từng bước chân,
                           Từng hơi thở.
Và hăy lắng nghe cả khi uống , ăn , ngũ , nghĩ…

Bây giờ hăy nằm xuống , thân người thả dài , rủ duỗi tay chân cho đến tận cùng . Cố gắng duỗi cho đến tận cùng của sự co duỗi . Rồi không cố gắng nữa .

Bạn nghe thấy ǵ ?
                                 Hăy nói cho ta tự ḿnh nghe , cái mà bạn nhận thức được .

Nên nhớ là , nói cho tự ḿnh nghe cái mà bạn nhận thức được , chứ không phải bạn theo dơi diễn tŕnh  “ Trong thân thể bạn đang xảy ra hiện tượng như thế …như thế…”

- Rồi thôi –

Thôi hăy ngủ đi

                                 Giấc ngủ dài mộng mị .

Hăy ngủ đi , giấc ngủ ngắn dài “ Cái ngủ mầy ngủ cho ngoan…” Hăy ngủ đi trong tiếng thở nhịp nhàng .

“ Hít vào…

                thở ra….

                            Hít vào…

                 Thở ra….vào ….ra…

                                                    Vào ……

                                                               ra

Tháng ba Đinh Sữu
NGUYÊN ĐẠO
---------------------------------------------------

KHOẢNG GIỮA HAI SÁT NA .

Có một ai đó đă từng nói “ Tôi hiện hữu , tức là tôi sống “ hay “ Tôi sống , tức là tôi hiện hữu “ . Đại loại như thế . Thực ra sống và hiện hữu có ǵ khác nhau ?

Có thể , “ Tôi đă từng sống , nhưng chưa hề hiện hữu “, hoặc “ Tôi hiện hữu nhưng chưa bao giờ tôi sống .”

Sức sống nào vượt khỏi cái tồn vong .

Sáng sớm mai thức dậy , ngay lúc đó bạn đang ở trong khoảng khắc nào? Lúc ấy bạn đang hít vào , hay thở ra ?

Có bao giờ ở khoảng giữa lưng chừng hơi thở?

 Lưng chừng ở giữa khoảng vào ? Lưng chừng ở giữa khoảng ra?

                                                     Lưng chừng giữa khoảng vào ra
                                                    Bàng hoàng chợt thức nẻo xa tôi về .

“ Tôi sống tức là tôi hiện hữu “ ?

Thực ra tôi đă từng hiện hữu chưa, hay chỉ là một cái xác dật dờ nổi trôi trong cuộc sống ?

Tôi và bạn chưa từng hiện hữu trong cuộc sống, bạn có can đảm nhận sự thật nầy không ?

Nhưng cho dù bạn có nhận hay không ? Th́ sự thật đó vẫn không thay đổi .Cũng như bạn đến với tôi hôm nay , Chúng ta ngồi đây , nhưng trước mặt tôi là ai thế ?

Có thực chính là bạn không ? Có thực không ?

Nét ưu tư nào hằn sâu trên vầng trán , mây đen nào phủ che trên ṿm trời đúng ra phải xanh ngăn ngắt.

Hiện diện trước mặt tôi là 2 cái ưu tư ấy .

Là vầng mây xám ấy .

                                    Chứ không phải là bạn .

Bạn tôi không phải thế .

                                     Bạn tôi thật sự sáng trong như gịng suối ngọt , đă làm diu mát , hồn tôi từ vô thủy đến vô chung .

Hiện diện trước mặt tôi là nỗi khắc khoải đọa đầy , nỗi dằn vặt quay cuồng theo vật chất .

Hiện diện trước mặt tôi là cái tham vọng điên cuồng , muốn ngự trị , muốn thống lảnh , muốn suy tôn ,muốn ngưỡng mộ , muốn được ưu ái nâng niu ch́u chuộng .

Hiện diện trước mặt tôi là nỗi đau thương phẩn nộ , là mê loạn ,cuồng si ,là tiếng thở dài trong đêm trường vắng lặng .

Bạn tôi không phải thế , đó không phải là bạn tôi . Nó là cái du nhập ngoại lai ẩn núp đâu đó .

Đội lốt , thay h́nh , đổi dạng , mang lớp áo tri thức , kiến giải ,giác tri , hội nhập, độ sinh , tỉnh thức .

Bạn tôi không phải thế

Bạn tôi dịu dàng ngây thơ khờ khạo , hồn nhiên hoang dại như nụ hoa chưa trổ .

Bạn tôi không chờ đợi , không mong ước , chẳng đón nhận cũng chẳng cho đi .

Bạn tôi đứng như đứng , đi như đi , cười như cười , khóc như khóc .

                Hồn nhiên đi đứng nói cười

                Gió lay mặc gió , mưa vùi mặc mưa .
                              
Có thể bạn và tôi đă đủ can đảm để nhận ḿnh chưa từng hiện hữu .

Chúng ta chỉ là những con ốc mượn hồn , thẩn thờ , hoảng sợ , bơ vơ lạc lỏng trước Đại dương .

Nó quên mất rằng Nó là Đại dương . Đại dương chính là nó . Nó quên mất rằng không có nó th́ Đại dương kia chẳng có một giá trị măy may.

Nó và Đại dương -Đại dương và Nó-  là Nó – là Đại dương – là Nó  -Nó Đại dương –Nó .

                                    “ Cái ǵ ở khoảng giữa hai Sát na”

Tháng ba Đinh Sữu
NGUYÊN ĐẠO
----------------------------------------------

NGỘ NHẬN

Có một lần trong cơn mê dài ngắn – Tôi giật ḿnh hoảng hốt , khi nhận ra rằng “ Chúng ta sanh ra trong huyền thoại , khi chết sẽ đi vào huyền thoại “.

Ước mơ nào cũng đẹp , huyền thoại nào cũng chất chồng huyển ảo . Có nên chăng , chúng ta cùng nhau bước vào một trong vài huyền thoại ?

“ Tôi sanh ra trong gia đ́nh hiếm muộn . Mẹ tôi đă hai lần sanh đều không giữ được .

 Trong cái đau khổ , tuyệt vọng tận cùng khi mỗi ngày phải nghe lời chi chiếc “ Cây độc không trái gái độc không con “ Người lần bước đến một ngôi chùa nhỏ nằm nép ven bờ rạch vô danh .

Chân bước qua cầu sao ḷng đầy u tối ?

                “ Ví dầu cầu ván đóng đinh ,
                  
                   Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi

                   Khó đi mẹ dắt con đi ……

Con tôi đâu ? Đâu là con tôi ? Để tôi được một lần dắt con đi trong gập ghềnh chân bước , để cho tôi được một lần dắt con đi cho dù “ Con đi trường học , Mẹ đi trường đời “

Và rồi.

Huyền thoại đuợc khởi đầu sau chuyến trở về với một túi đầy bùa chú . Trớ` trêu thay sau lần lễ bái khẩn cầu và uống bao nhiêu là giấy vàng dấu dơ – Tôi được hoài thai.

Sự bất hạnh h́nh thành từ đó và bất hạnh hơn nữa , sau khi tôi ra đời . Mẹ tôi hai lần sanh nở . Nhưng lại hữu sanh vô dưởng .

Bạn có cảm thông được không ?
Sự sống tôi bắt đầu đi vào huyền thoại khi c̣n trong trứng nước , Huyền thoại đă nuôi dưỡng , giáo dục , đoạ đầy , đầu độc và giết chết hồn nhiên .

Tôi liệm chết dần trên thảm nhung và hoa hồng thắm .

Nhưng thôi –
                        Buồn lắm !

Kinh nghiệm nào không phải trả bằng máu và nước mắt ( ? !!...)

Bạn ơi ,
                  Hăy giúp tôi xoá tan lớp mù sương huyền thoại này nhé !

Cho dù huyền thoại ấy do tự ḿnh , hay người khác gầy dựng lên .

Cái huyền thoại mơ hồ huyển hoặc , tạo thành lớp sương mù bao phủ quanh ta , thắm đượm từng phần vuông da thịt .

Cho dù , nó vuốt ve , mơn trớn ru chúng ta vào giấc ngủ ngập tràn mật ngọt

Cái huyền thoại , biến hóa , ẩn ẩn , hiện hiện . Giả trang đủ mọi dáng h́nh , đưa chúng ta vào ảo giác lịm dần trong ảo giác , để rồi đồng hóa chúng ta trở thành ảo giác .

Khi huyền thoại đă lên ngôi thống lỉnh , nó sẽ chúng ta vào mê cung của cái gọi là chứng minh và biện hộ .

Bạn có biết không ? Chúng ta phải chứng minh mệt mỏi chứng minh ;
                           Đau khổ chứng minh .
                                       Cay đắng chứng minh ,
                                                  Vất vă chứng minh
                           Mê loạn chứng minh ,
                                       Hổn loạn chứng minh
                                                Điên đảo chứng minh
                                                               Cuồng nộ chứng minh .
Hỡi ơi !!!...

CÁi chứng minh và biện hộ - biện hộ và chứng minh đă tạo lập cho ta chỗ ẩn núp , lẩn trốn tuyệt vời.

Thực thà mà nói : có bao giờ bạn chứng minh và biện hộ không ?

Riêng tôi đă từng .  “ Rằng thưa việc ấy đă từng .”

Xin thưa việc ấy cũng từng đắng cay

Em yêu thương !

Những ǵ anh viết cho em hôm nay không phải là lời trần t́nh hay sám hối - là v́ – cái trần t́nh hay sám hối cũng chỉ là sự cải trang của ngụy biện , mà ngụy biện chính là con đẻ của biện hộ chứng minh .

Anh nói đơn thuần , chỉ v́ anh muốn nói , cần phải nói , như con tằm phải nhả tơ , như con rắn cần phun độc , như cá phải bơi , như hoa phải tàn , thế thôi !

Đơn giản thế thôi.

Cho nên đừng bao giờ em nghĩ anh muốn truyền tải ǵ - muốn truyền đạt muốn …muốn….ǵ cho em .

Trăm ngàn vạn lần , anh xin em tuyệt nhiên đừng nghĩ thế .

Em cứ đọc , cứ nghe , như ăn cơm uống nước , như mây bay , gió thoảng , như mưa rớt , như chiết lá lià cành .

Anh cũng không đ̣i hỏi ở em sự cảm thông nào, là v́ nếu đă hiểu để mà thông cảm là em đan tâm cầm dao đâm phâp vào trái tim anh , có nghĩa là em tạo cho anh một cơ hội để tiếp tục h́nh thành lớp ngụy trang mới .

Em yêu thương !

Chất độc được thảy ra hôm nay do t́nh cờ anh phát hiện ra rằng , anh đă lừa dối anh , đă lừa dối em , lừa dối tất cả mọi người . Em đừng nghỉ rằng sự việc đơn giản .

Không phải thế , cái lừa dối nầy rất tinh vi trá ngụy .

Như em cũng biết , mọi người rất yêu thương và quư mến anh . Có thể dùng thêm từ kính trọng mà vẩn không quá đáng . Cũng như em , em cũng đă từng tán thán việc anh làm trong cuộc sống .

Dưới mắt mọi người , anh là một người đạo đức , đức trọng , một cư sĩ am tường phật học thường hằng bố thí cứu người giúp đời .

Hàng động nầy đôi lần làm cho em phẩn nộ khi của cải lần lượt ra đi , em âm thầm oán trách , công khai oán trách ,lén lút oán trách .

C̣n anh ngấm ngầm hănh  diện , vênh váo hăng diện , khinh thị mọi người kể cả em , không thể nào hiểu được hành động cao quư nầy .

Hành động chỉ có bậc lai sinh Bồ Tát mới tỏ rơ và thị hiện để giáo hóa chúng sanh .

Anh khám phá ra rằng , ḿnh chính là tên lừa đảo, sự lừa đảo được ngụy trang bằng lớp áo đạo đức , hay nói cách khác “ Anh chỉ là thằng đạo đức giả .”

Tất cả cái anh làm , thực chất chỉ là hành động của kẻ háo danh , tạo cho minh một lớp vỏ bọc để được mọi người kính trọng .

Muốn được thế , em biết không , không dể dàng ǵ . Anh đă phải nhiều lần che dấu cái dốt nát ngu muội của ḿnh bằng ngôn ngữ xa ṿi , bí hiểm , anh lượm lặt ,gán ghép , ngụy tạo , để lúc nào vấn đề cũng mới , cũng lạ , mà cái mới lạ nào cũng tạo được cái hấp lực để hấp dẫn người khác .

Nguy hiểm hơn nữa anh đă lừa dối mọi người ( cái lừa dối nầy tuy không phương hại đến vật chất sinh mạng của kẻ khác , cũng chẳng mang đến cho anh lợi lộc ǵ ? ) sự lừa dối được ngụy trá là: Dùng phương tiện ( phương tiện thiện xảo ), để mang lợi ích cho quần sinh ?!!?!!

Thực chất anh có mang lại điều ấy hay không ? Hay anh chỉ ru họ ngủ, khoát cho họ lớp áo ảo tưởng tạo cho họ lớp vỏ , mang cho họ chiếc mặt nạ ḿnh muốn , rồi đưa họ vào cơn mê đượm màu huyền hoặc ? Đau xót thay lại , lại đúng là thế …

Từ chổ nầy anh lạc vào mê hồn trận của sự giả trang , lạc bước vào cái huy hoàng của đêm hội hóa trang , để huyền hoặc được phủ chồng lên huyền thoại .

Em yêu thương .

Em có thấy sự việc thực ra rất đơn giản , anh lại cố làm cho ngày càng thêm phức tạp .

V́ từ cái phức tạp nầy , anh mới dể dàng ẩn thân lẩn trốn , mới dể dàng phủ lên ḿnh lớp mù sương huyền ảo , để che dấu cái dốt nát của ḿnh .

Anh đă trang bị cho ḿnh vô số mặt nạ , ẩn danh núp lén , để lẩn tránh cái thất bại , che đậy cái bất tài vô tướng , cái ngông cuồng ,cái dục vọng đớn hèn .

C̣n nhiều nữa , nhiều nhiều hơn nữa cái giả danh ẩn mặt . Nhưng anh đă mệt mỏi với chính ḿnh , mệt mỏi với cái ươn hèn của ḿnh .

Đến đây , có lẻ em tự hỏi , tự nhận định nầy , anh sẽ ra sao ? Sẽ trở thành như thế nào ?

Sẽ-

Trở lại cuộc sống b́nh thường và tầm thường như tất cả mọi người .

Sẽ-

Công bố tất cả sự thật để mọi người cười chê , oán hận , khinh khi .

Sẽ -

Làm tất cả mọi vấn đề của một người thành tâm sám hối để chuộc lỗi lầm .

Sẽ- 

Em phải nhớ một điều . Nếu trở thành như thế nào – th́ đó cũng là cái giả trang .

Sự việc đă thế, sẽ vẫn thế - Nước vẫn trôi , mây vẫn bay , mưa vẫn rơi – chúng ta vẫn thở - đơn giản hơn .

Tháng 4 Đinh Sửu
NGUYÊN ĐẠO
-----------------------------------------------

CẢM THÔNG

Trước tiên , chúng ta cần phải xác định một vấn đề ,xem chừng rất đơn giản - thực ra nó lại rất quan trọng .

Đó là việc thiết lập mối quan hệ giữa chúng ta nói chung , hay rơ ràng hơn là mối quan hệ thiết lập giữa tôi và bạn .

Tôi nói giữa tôi và bạn , có nghĩa là đă minh định vị trí cho mỗi một chúng ta như thế nào để không có một khoảng cách đáng kể .

Nhưng cần phải nhớ - sự cách biệt ấy vẩn có , cho dù không đáng kể .

Sự thật nầy lúc nào cũng hiển hiện, mặc dù chúng ta dùng bất cứ danh xưng nào để đối đăi – mà cái đối đăi nầy lại là khoảng cách .

Cũng như hôm nay , chúng ta nói với nhau .

Bạn nên hiểu rằng nói với nhau – có nghĩa là :

Nói với nhau - chứ không phải truyền đạt hay dẩn  giải .

Tôi nói rằng :

Chúng ta nói với nhau trong sự khước từ mọi danh xưng , mặc dù phải sử dụng danh xưng cho rơ ràng câu cú .

Bạn có nhận ra-

Để diển đạt một vấn đề xem chừng đơn giản , mà tôi phải đánh vật với biết bao từ ngữ .

Thay v́ có thể nói :

“ Hôm nay chúng ta ngồi đây với một tâm trạng hoàn toàn cảm thông , chúng ta sẽ ḥa lẫn làm một , để không c̣n khoảng cách .

Thực ra , theo tôi nghĩ đó chỉ là sáo ngữ .

Là v́ :

Nếu ai nói với tôi thế như , tôi thấy đó chỉ là cách nói , chứ không phải để diễn đạt một vấn đề - Mà chính vấn đề lại không cần phải diễn đạt .

Vấn đề đặt ra – th́ cái đặt ra đă là vấn đề  - Suốt cuộc đời chúng ta cứ phải quẩn quanh với nó , để rồi lấy nó giải quyết chuyện sinh tử.

 Xin lỗi , tôi đă miên man trong cái mê hồn trận mất rồi .

Xin lỗi ,
Thêm một lần xin lỗi .

Xin lỗi cả cái gọi là khoảng cách mà ta vừa đề cập tới .

Cái khoảng cách mặc nhiên hiển hiện , cho dù ta khước từ hay chạy trốn .

Hoặc dùng bất cứ một mỹ từ nào bao phủ .

- Nó vẫn hiện hữu như đă từng hiện hữu .

- Nó vẫn hiện hữu như chưa từng hiện hữu .

- Nó hiện hữu , như chừng không có nó th́ cuộc sống nầy không tồn tại .
      
Ở đây tôi không đặt vấn đề bạn là người : Pháp , Anh , Mỹ , Hoa , Nhật v.v…

V́ nó quá rơ ràng ở chỗ - khác biệt ngôn ngữ đă là sự cách biệt , mà cách biệt nầy nó sẽ đến trùng trùng cách biệt khác .

Ở đây , tại nơi nầy , chúng ta đang , đối thoại trong cùng một tiếng nói , thở trong cùng một không gian . Gặp gở trong cùng mốc thời gian . Nhưng có lẻ không cùng một ư nghĩ , một quan niệm – Mà khi đă không cùng một ư nghĩ, hay quan niệm – th́ ngôn cú sẽ bất đồng.

Có nên chăng , chúng ta thử khước từ cái gọi là ư nghĩ ấy – quan niệm ấy - để thử xem có đồng chung tiếng nói hay không ?

Bạn nghĩ sao ?
                               Đồng hay không đồng ?

Theo tôi vẩn không đồng
                               Bạn có đồng ư hay lhông ?

Nhưng cho dù có hay không nó vẩn không đồng .

Không đồng ở chỗ chúng ta đều chấp trước vào nghĩa ngữ .

Cái nghĩa ngữ nầy mỗi một ta an trú vào nó theo thứ lớp huân tập- Mà mỗi thứ lớp huân tập , được biến thái theo cái mà chúng ta cho là thông hiểu .

Thực ra chúng ta có thông hiểu hay không ?

Ví như quyển sách, cũng với bao nhiêu ấy từ ngữ , câu cú , tại sao chúng ta lại hiểu theo một cách khác nhau . Ấy là chưa kể , hay nói đến cái hiểu theo cách hiểu người khác , hoặc thăng hoa phóng đại nó lên .

Hơn thế nữa , chúng ta lại nh́n nó , đọc nó trên b́nh diện ta là…

Mỗi cái ta là ấy đă bao phủ nó trong định kiến .

Cứ thử nghĩ . Nếu tôi và bạn gặp gỡ trong trạng thái . Không là ǵ . Khước từ tất cả những cái gọi là : Nhân sinh quan , nhận định hay quan điểm v.v…

Chúng tôi chỉ nh́n nó đơn thuần chỉ là những con chữ ,những h́nh tượng được qui ước . Thử xem nó có đơn giản hơn không ?

Hay chúng ta thử nh́n lại quá tŕnh thành nghĩa ngữ như thế nào ?

Thử đơn cử ra một vật thể, cái ly chẳng hạn .

Có thể chăng sự h́nh thành vật thể “ cái ly “ sẽ trải qua quá tŕnh đuợc phân lập thành :

Thoạt tiên là h́nh ảnh hai bàn tay bụm lại vốc nước uống , rồi sau đó là chiếc lá được túm gọn để chứa , hay ống tre , có một mắt đuợc giữ lại làm đáy , hoặc bất cứ h́nh thể nào có thể chứa .

Vấn đề được đặt ra là : sự chứa

Sau cùng sự chứa ấy được h́nh tượng hóa bằng một vật thể h́nh ống có đáy kín . Đến đây vật thể tạo thành được đặt một tên gọi để phân biệt tính năng : như ly , chén , ṿ , chum , vại , phui , thùng , b́nh v.v….

Cái khác biệt của danh hiệu , được thiết lập để xác định : sự khác biệt tính năng của các công cụ .

Quá tŕnh h́nh thành trên , theo tôi , được thiết lập đơn giản hóa bằng công thức :

Định tínhà Định h́nh -àĐịnh danh => Sai biệt danh xưng cho phù hợp tính năng .

Có thể nói quá tŕnh h́nh thành từ vô h́nh đến hữu h́nh dẫn đến sự biến hóa theo tính năng .

Ta có thể lập thành : 

 Vô h́nh 

Hữu h́nh    Biến thể   Biến dụng
Định tính  Định h́nh  Định danh Biến hóa theo tính năng ( công dụng )

  Thành
( phân nhị lập tam )  

Trụ  

  Suy 

  Hủy
( dụng tam biến tứ )

Hành tŕnh nầy tôi tạm gọi là hành tŕnh :

Phân nhị lập tam - Dụng tam biến tứ
( chúng ta sẽ trở lại vấn đề nầy ở một chỗ khác )

Sở dĩ phải lê thê như vậy  - để tôi và bạn có nơi nương tựa mà cùng nhau đối diện , trong trạng thái hoàn toàn cảm thông .

Không biết bạn nhận biết từ cảm thông theo nghĩa nào ?

Ở đây chúng ta không dùng theo nghĩa dung tục

Đại khái như tôi và bạn đứng trên b́nh diện khác nhau , chúng ta phải cố gắng cúi thấp bằng nhau để cảm thông .

Sụ thật không phải thế, suốt cả cuộc đời c̣n lại của tôi vẫn khẳng định là không phải thế .

Xem ra chúng ta phải vận dụng tâm trí đến tận cùng nghĩa ngữ để tạm gác các tính năng mà quay trở về cái Dịnh tính c̣n lẫn khuất trong vô h́nh .

Theo tôi nghĩ , như thế họa chăng chúng ta không phải vất vả kéo thấp bằng nhau để chứng tỏ thông hiểu , mà chúng ta tự nhận rơ chính tự nó lúc nào cũng ở chính vị trí ḥa đồng nguyên thể .

Trong vị thế nầy , chúng ta không cần phải có một chút gắng sức nào để thông hiểu , mà chính nó đă không hiểu tự đời kiếp nào , nó đă từng hằng thông hiểu ở một khoảng giao tiếp thời không , mà lúc ấy loài người chưa hề hiện diện .

Giờ đây , công việc cần thiết : chúng ta nhận rơ ḿnh là đôi bạn đồng hành trong cuộc sống .

Chúng ta cũng dấn bước đi , cứ măi dấn bước , miệt mài dấn bước . Không ngừng nghỉ , không bao giờ ngừng nghỉ .

Như thế có nghĩa là :

Không hề dừng lại hay lui bước .

Cứ đơn giản dấn bước , mặc nhiên dấn bước . Dấn bước là dấn bước .

Không trong một tư thế hay trạng thái nào dấn bước .Mặc cho sóng gió băo bùng , mặc cho gió cuồng lốc xoáy . Cái xao động trả về cho sự xao động .

Tại sao thế ? Có bao giờ bạn tự hỏi ?

Bạn không thể lắng nghe khi cái tôi  của bạn hiển hiện ; nó sẳn sàng chống đối , sẳn sàng chống trả phá hủy , tiêu diệt , vây bọc , che chắn , giam hăm , dựng lên trùng trùng lớp lớp để phủ nhận sự lắng nghe .

Nhưng cái đau khổ nhất của chúng ta là không thể xóa bỏ , từ chối nó . Chúng ta cam tâm mặc nhiên chấp nhận , cho phép nó tự do tung hoành trong tâm thức .

- Có bao giờ bạn nh́n ngắm nó không ?
Cái tôi ấy , thực thể nó như thế nào ?
Nó biến hóa ẩn dạng ra sao ?
V́ sao nó lại h́nh thành biến hóa ?

Có bao giờ bạn nghĩ rằng , chính v́ cái tôi ấy mà chúng ta chưa bao giờ thực sự cảm thông .

Tháng 5 Đinh Sửu
NGUYÊN ĐẠO
---------------------------------------------

YÊU  THƯƠNG  VÀ  RÀNG  BUỘC

Có lẻ bạn bật cười và cho rằng tôi lẩm cẩm , điều nầy cũng có thể .

Năm tháng trôi qua , tuổi ngày chồng chất bao nhiêu mối dây ràng buộc trong cái quan hệ chất chồng của cuộc sống đă khiến tôi không thể nào mà không lẩm cẩm .

- Mà tại sao ta không lẩm cẩm nhỉ ?

Mỗi người đều có quyền được lẩm cẩm , xin bạn thông cảm mà lượng thứ , cho phép tôi được lẩm cẩm đôi chút .

 Trong cái lẩm cẩm nầy , ít ra tôi cũng có được một thoáng hạnh phúc , cho dù nhỏ nhoi . Khi một vài h́nh ảnh từ trong ngỏ tối của kư ước chợt hiện về, hay những xót xa , ray rức dằn xé khi ta chợt nhận ra một sai lầm nào đó trong quá khứ .

 Cho dù hạnh phúc hay xót xa ; ray rức , ít ra nó cũng cho tôi một khoảnh khắc an toàn để ẩn núp hoặc trốn chạy sự trống vắng, đơn lạnh trong cuộc sống .

 Đến đây có lẻ bạn trách móc .

Tại sao tôi lại có cái nh́n bi quan , ảm đạm , hay tôi tự làm cho cuộc sống ḿnh thêm phần bi đát .

Nếu như thế , th́ bạn nghĩ sao về cái quay cuồng lốc xoáy trong cái mà bạn cho là sắc màu rực rỡ của cuộc sống .

Bạn nghĩ sao về cái toan tính mưu cầu để trang bị thêm hơn phần tiện nghi cần thiết .

Bạn có thấy vất vả không ?
                                                    Tôi nghĩ là không.

Làm sao vất vả được , khi bạn thấy thỏa măn v́ đă đạt được mục tiêu cần thiết như :

Chức vụ , phương tiện di chuyển hiện đại , bạc tiền , dinh thự. Nói chung là quyền lợi và danh vọng .

Chính trong cái choáng ngợp của được , đă che mờ cái bạn mất .

Chúng ta chỉ thấy được mà không bao giờ chấp nhận cái mất .

Chính cái mất mới thực sự quan trọng , nhưng điều quan trọng hơn nữa mà chúng ta cần phải nhận thức rơ rang là ,
                                    “ Ta tự đánh mất ḿnh “.

Thật xót xa , không bao giờ ta thấy và chấp nhận sự thật đau buồn nầy.
V́ cứ rông ruổi theo cái cuốn xoáy của yêu thích , mong cầu và cứ ngở sự yêu thích mong cầu ấy mới thực là ḿnh .

Cái mong cầu nó vô cùng , cứ phải làm cho chúng ta đeo đuổi , chạy đua , vấp ngă , đứng dậy , rồi lại tiếp tục rong ruổi , dấn bước vào cuộc chơi , đặt cuộc sinh mạng ḿnh vào cuộc chơi may rủi mà chắc chắn bao giờ ḿnh cũng được phần rủi ro , hay nói rỏ ràng hơn là không bao giờ được cuộc .

Tôi chợt nhớ một câu chuyện xa xưa nói về bản khế ước bán ḿnh cho quỉ có phải chăng , đây cũng là h́nh thức kư khế ước với quỉ.

Đến đây tôi lại liên tưởng đến sự sâu thẳm của môn cổ học Đông Phương .

Sự kư ảo nào trong trùng quái của Kinh Dịch ước chừng bạn và tôi có sẳn trong tay để cùng nhau đùa cợt về lư thuyết .

* Đồng tính bất đồng dạng và đồng dạng bất đồng tính .

Cùng nhau đùa cợt về hành tŕnh :

* Phân nhị lập tam à dụng tam biến tứ

Phân tứ lập ngũ à dụng ngủ tạo tác .

C̣n rộng dư thời gian hơn nữa , th́ ta sẽ cùng nhau uống trà để mạn đàm về :

* Nguyên lư các con số ( lư số ).

Theo tôi nghĩ , đây là tṛ chơi , mà tṛ chơi nầy không phương hại đến bất cứ một ai . Không biết chừng nó lại giúp ta t́m được chính ḿnh , hay từ đây nó có thể giúp chúng ta khám phá được ư nghỉ của yêu thương và ràng buộc .

Không hiểu bạn nghĩ ǵ về hai từ yêu thương .

Có lẽ bạn rất khó chịu và cho rằng tôi đánh giá bạn quá thấp .

Không phải thế , bạn đừng hiểu lầm mà tôi cho kẻ già nua lẩm cẩm nầy .

Thực ra tôi rất quí trọng và đánh giá cao bạn . Chính v́ thế tôi mới cởi mở và trút hết những ǵ chất chứa trong h́nh hài bé nhỏ nầy .

Sở dĩ tôi phải đặt vấn đề như thế , là v́ tôi sợ chúng ta lẫn lộn và ch́m đắm trong nghĩa ngữ .

                       Tôi sợ rằng chúng ta ngộ nhận giữa :
                        Sự yêu thương và ràng buộc .

Tôi sợ rằng : chúng ta chưa biết yêu thương chúng ta chỉ đồng lơa sự chiếm hữu và cho rằng cái tư hữu ấy là yêu thương

Nếu chịu khó nh́n lại quảng đời đă qua , xét cho cùng chúng ta chỉ biết nhận lấy , mà chưa hề cho đi , cái cho đi nầy rất quan trọng và có ư nghĩa .

Cho đi chỉ là cho đi - chứ không phải là sự cho – v́ sự cho đi c̣n lưư dấu – mà lưu dấu là có mong cầu nhận lại . V́ thế cho đi mà không được nhận lại th́ phiền nảo tái sinh .

Nên cho đi nghĩa là cho đi – đi không c̣n dấu vết không c̣n vết tích – không c̣n dấu tích – không c̣n tong tích . Không một nét gợn mơ hồ nào lưu lại cho dù sương khói .

“ Đi đi , hăy mau đi đi , đi mau đi , chạy trốn đi .”

Ở đây tôi không làm công phân tích hay lư giải . Mà chỉ gợi lên một vấn nạn . Vấn nạn nầy sẽ theo đuỗi , ám ảnh dày ṿ , chĩu nặng trong  tâm tư mỗi một chúng ta . Như một ung nhọt nhứt nhối trên than xát , cho đến khi nào . Nó tự vở tung ra nổ tung ra – mà ḿnh vẩn muốn vết thương nầy không bao giờ lành lặn .

Lúc nào tôi cũng nghĩ , cái sự chiếm hữu nầy bao giờ cũng tồn đọng trong tôi và bạn , bản chất của nó được bao phủ bằng bao nhiêu mỹ từ , bạn có biết ?

Chắc chắn một điều là suốt cả cuộc đời chúng ta không thể nào nhận dạng được hết .

Có thể chăng , ḿnh đưa ra một vài dạng thức ?

Nhưng tôi lại sợ rằng , chúng ta kết chặc vào một vài ví dụ và cho rằng dạng thức khác không phải là nó .

Trở lại thuyết : đồng tính bất đồng dạng …thử xem ta có thể nh́n ra được , cho dù nó biến hóa thế nào đi nữa .

Tôi chỉ gợi ư .

Xác định thêm lần nữa là :

Không hề nhận công việc phân tích và chứng minh .

Tôi chỉ có thể nói với bạn rằng :

Cái mà bạn gọi là yêu thương ấy . Theo tôi , nó chỉ là sự chiếm hữu và ràng buộc.

Tất cả cái mà bạn cho là thật như :

T́nh yêu , nhân ái, yêu người , yêu đời , yêu nhân loại , từ bi , bác ái v.v…thực ra cũng chỉ là dạng thức chiếm hữu .

Sự yêu thương không phải thế , nó vốn hằng có , kể cả khi chúng ta chưa có mặt trong cuộc sống

Nó cũng chẳng phải là cảm nhận hay trực nhận hoặc ngộ nhận tôi tin thế .

Cũng một hôm nào đó , ta dạo chơi quanh quẩn rồi lạc bước vào một vùng xa lạ . Một nơi mà ít người đặt chân đến , bạn có thấy bước chân sương khói trên thảm cỏ c̣n mờ đọng sương đêm .

Khói sương huyền hoặc bóng  h́nh .
Mặc cho cỏ lá cựa ḿnh thâu đêm .

Bỗng trước mặt ta thoắt hiện một đóa hoa rực rỡ sắc màu , cái hoang dă nào ngự trị ? cái hoang dại nào mở cữa dưới ánh sáng mơ hồ huyển hoặc của b́nh minh c̣n ngái ngủ .

- Lúc ấy bạn có đưa tay với lấy hái trọn cành hoa ?

Bạn nghĩ sao về việc nầy ?

Có phải chăng sự chiếm hữu đă ẩn tàng  trong hành động ấy ? Có phải chăng cái tư hữu ẩn    tàng trong tiềm thức vừa cựa ḿnh thức dậy ?

Sự yêu thương không phải thế ! Nó vốn hằng hữu kể cả khi chúng ta chưa hề có mặt trong cuộc sống .

- Hoa chỉ đẹp , vào đúng thời và không gian khế hợp nào đó, c̣n ..!
Thực ra , sau khi hái xong cành hoa , ta chẳng biết phải làm ǵ với nó .

Không thế nào với một động tác đơn giản là ta có thể sở hữu được tất cả cái đẹp của thiên nhiên .

Nó đẹp ở chỗ cái đẹp chưa hề hiện diện .

Nó chỉ cứ việc , đến thời điểm th́ trổ hoa kết trái , chứ chưa bao giờ cho rằng ḿnh đóng góp sự hiện diện của ḿnh vào bức tranh sống động của thiên nhiên.

C̣n chúng ta th́ sao ?

Theo tôi,

- C̣n chúng ta th́ một chuỗi dài ràng buộc

Xin thưa !

Tháng 5 Dinh Sửu
NGUYÊN ĐẠO
----------------------------------------------

YÊN LẶNG - BƯỚC CHÂN

Cho dù thế nào đi nữa , quẩn quanh , quanh quẩn với mớ ngôn từ vô nghĩa , để diển đạt , lư giải , hay đắng cay , trách móc , vuốt ve , ru ngủ …Cuối cùng cũng dẫn dắt chúng ta trở về sự yên lặng .
Lặng yên , yên lặng đứng ngồi ,
Bước chân cao thấp chợt rời tháng năm
Lặng yên là một loại âm thanh vang động vượt lên trên tất cả mọi âm thanh của cuộc sống .
Sự chấn động vô ngôn mang âm thanh phạn ngữ - phạm âm vang động khắp trong ba cỏi .
Một ân điển nào rung động tận cùng Âm thanh nhẫn .
* Nhẫn cho đến một âm thanh vẩn không vang động
Nhẫn cho đến một âm thanh cũng không vang động
Nhẫn cho đến muôn vàn âm thanh cùng vang động .
*Nhẫn cho đến cái đồng thời , đồng lúc vừa âm vang vừa yên lặng .
Yên lặng âm vang  - âm vang yên lặng
Tại sao yên lặng ?
V́ sao yên lặng ?
Không bao giờ có cái yên lặng không âm vang động .
Không động âm vang
Không vang âm động
Động vang không âm
Âm vang không động
Động không âm vang –
Động vang không âm .
Vang âm không động
Không vang âm động
Âm vang động nầy từ đâu đến .
Và đến đi về đâu ?
Âm vang trầm bỗng ngủ âm – năm bậc bỗng trầm cao thấp đưa ta đi về tiếng cười khóc vô hồn .
Âm thanh đưa ta vào giấc ngủ mê không mộng mị
Âm thanh đưa ta vào giấc ngủ mê đầy mộng mị
Âm thanh đưa ta vào giấc ngủ mộng mị
Âm thanh đưa ta vào giấc ngủ
Âm thanh đưa ta vào
Âm thanh không ta
Ta không âm thanh Ta âm thanh
Âm thanh ta
Âm thanh
Âm -ta
Ta - âm
Âm
Ta
Âm
Ta-âm
Âm-ta
Âm thanh
Ta âm thanh
Ta không âm thanh
Ta không đưa âm thanh vào
Ta đưa âm thanh vào giấc ngủ
Ta đưa â thanh vào giấc ngủ mộng mị
Ta đưa âm thanh vào giấc ngủ mê mộng mị
Ta đưa âm thanh vào giấc ngủ mê không mộng mị
Yên lặng - lặng yên
Yên
Lặng
Yên
Lặng
Cuộc sống là một dấu lặng .
Một chuỗi dài lặng hợp tấu khúc nhạc thiên đường .
Thiên nhạc tấu khúc
Hoa Mạn đà la rưới khắp vùng tam thiên đại thiên thế giới
Làm sao để biết thế nào là một ấu lặng
Dấu lặng chỉ là một dấu lặng .
Ta van xin em
Đơn gỉa hiểu thế .
Chỉ nên hiểu thế . Rồi thôi.
Đơn giản như tṛ chơi các con số , khi bé thơ ta cùng đùa cợt .
Khởi đầu các con số từ đâu ?
Không có ǵ : biểu tượng là 0
Không có ǵ đă có biểu tượng là 0 , thế nên :
0:1
Hành tŕnh tiếp diển .
0=1 =>2 ( 2hành tŕnh )
Nên 0=1=2=>3 ( 3 hành tŕnh )
Và cứ thế cứ thế diển tŕnh đi đến  :
0à2à3à4à5à6à7à8à9=10 ( mười hành tŕnh  )
Suy ra : 0à10 = 0
Từ đấy ta có thể vẽ vời đủ cách
0 à hằng hà sa số = tam thiên đại thiên thế giới à0
( Cuối cùng cũng chỉ là một dấu lặng )
Trong cuộc đời ta có quyền biến hóa cho phù hợp  ( Hóa hiện hóa sinh )
Tại sao phải ngắt ở quảng 5 .
Có phải chăng sự sinh hóa được chuyển giao từ vô qua hữu h́nh , có sự trùng lập hóa sinh .
Ví như :
Ta thử đếm  từ 0à 5 có 6 lượt và ta có thể thiết lập diển tŕnh qua 5 bước :
5 với 1 = 6 = 0 à 5 = 6 à 0
5 với 2 = 7 = 0 à 6 = 7 à 0
5 với 3 = 8 = 0 à 7 = 8 à 0
5 với 4 = 9 = 0 à 8 = 9 à 0
5 với 5 = 10 =0à 9 = 10 à0
 Như thế có nghĩa là
Trong vô có hữu – trong hữu có vô
Trong h́nh như thượng có h́nh như hạ và ngược lại
Trong không có thời
Trong thời có không
Sắc bất dị không , không bất dị sắc , sắc tức thị không
Không tức thị sắc thọ tưởng hành thức diệt phục như thị ( tôi cố t́nh viết hành tŕnh liên tục này không có phẩy và chấm ).
Trong âm thanh có không âm thanh trong âm thanh có âm thanh không trong âm thanh có âm thanh có không âm thanh có không âm thanh:
Trong âm vang động có động vang thanh âm có không âm thanh vang động có âm động thanh vang
Có không không có hữu vô vô hữu
Tất cả đều vô nghĩa , càc con số vô nghĩa , tiếng nói vô nghĩa , ngôn từ vô nghĩa - sự sự đều vô nghĩa .
Mà nếu đă vô nghĩa th́ : thế nào là một dấu lặng ?
Xin cho tôi một câu trả lời đầy vô nghĩa lư .
Xin bạn cho tôi một dấu lặng trong mười chiều động vang dội khắp cả mười phương chư Phật .
Xin hăy cho tôi một dấu lặng trong mười chiều âm thanh nhẫn rồi thôi . Đến đây không có nghĩa là hành tŕnh chấm dứt , sự biến hóa th́ vô cùng cứ thay h́nh đổi dạng như tư tưởng chúng ta ( đồng tính bất đồng dạng )
Điều quan trọng là , cần phải định rơ vấn đề , tất cả mọi sự biến hóa đều có lư lẽ riêng của nó . Nhưng dù lư lẽ ấy như thế nào đi nữa , nó vẫn theo một quy luật chung (Định nghiệp ) . Nó có quyền trải dài dang rộng nhưng vẫn phải giữ trong trạng thái ân bằng ví như tiếng tŕnh liên tục :
Qua trục thời không – ta nhận ra cái móc xích biến hóa liên tục của nó trong sự thay đổi dạng thức .
Ta có thể để ư .
Nếu tinh thần :
Phân nhị lập tam - dụng tam biến tứ
Phân tứ lập ngũ - dụng ngũ tạo tác
Phải trải qua 5 bước và tiến tŕnh 5 bước nầy thành cái chung của các bước tiến hóa . Nên chuỗi số được kết thành từng cặp số :
1-6 ; 2-7 ; 3-8 ; 4-9 ; 5 -10 .
Từ  phân định trên . Trên một chuỗi dài thời không , khi gom lại trong chỗ tương quan gặp gỡ ( giao điểm ) , ta sẽ có dạng thức .
Tương quan gặp gỡ không thời
Hư vô , vẫy gọi . , gọi mời tha nhân  . ( h́nh vẽ )
Hoặc vận dụng qua ṿng sinh hóa miên tục hữu , vô , vô , hữu , sinh , trụ , dị , diệt : sự chuyển hóa không cùng tận , riêng rẽ mà không rời rạc kết hợp mà không dính mắc , sinh diệt , diệt hóa , hoá sinh hóa diệt
Khoảng hở nào giữa sinh diệt ?
Hành tŕnh trên c̣n có thể diển đạt :( h́nh vẽ)
Ta chú ư cặp 2-8 . Nếu thay đổi vị trí cho nhau , sẽ tạo lập  một sự cân bằng chặt chẽ không c̣n chỗ hở .
V́ thế khi chuyển hóa thời không hữu vô , vô hữu , để tạo h́nh định vị từ vô h́nh qua hữu h́nh trục 1-9 à 2-8 và 3-7 à 4-6
Đến đây ṿng tṛn được khép  kín chu kỳ sinh hóa sơ khai .   ( h́nh vẽ )

Chúng ta dừng lại đây , mà không nên suy diển miên tục biến hóa của nó them nữa , v́ dù có biến thái như thế nào nó cũng phải theo quy luật cân bằng , và có lập đi lập lại hằng hà sa số th́ vấn đề vẩn không thay đổi .
Có hay chăng ta nên suy nghĩ . Nếu sự cân bằng bị phá vỡ th́
Cái ǵ sẽ xảy ra –
Khoảng hở nào tạo lập
Cấu trúc sẽ đi về đâu
( Cái ǵ giữa khoảng 2 sát na )

Tháng 10 năm 1997
NGUYÊN ĐẠO
--------------------------------------------------

SỰ MIÊN TỤC

Nếu chưa mệt mỏi  , ta có thể tiếp tục một vài vấn đề .
Có những việc ta quan tâm , thiết tha đeo đuổi nghiền ngẫm cả cuộc đời , lại không có tí giá trị ǵ , Ngược lại những việc thoạt trông rất tầm thường  , đơn giản . Lại cực kỳ bổ ích cho hành tŕnh lữ khách .
Người lữ khách cô độc đứng trên đỉnh đồi cao , mong lung trơ trọi trong cơn đồng vọng thiết tha . Chợt tan ḥa vào thế giới của những kẻ đi bằng đầu .
Nói như thế không có thể là lập dị , hay thích nói ngược hoặc sống nghịch đảo với cái gọi là thói thường .
Nói như thế có nghĩa là hội nhập vào hơi thở vào ra , hoặc lao thẳng xuống cái thâm sâu của hố thẳm .
Nhưng thôi , nếu đủ can đảm . Bạn hăy thử dấn thân vào hành tŕnh của sự đơn giản , với những cảm nhận về thế giới của những kẽ giản đơn , Hay tốt nhất bạn cứ xem như một người điên đang diển đạt cái cảm nhận về thế giới riêng họ đang sống .
Nhưng hăy nhớ , dù có cho là thế nào đi nữa , th́ cái sự cho là ấy đă ngăn trở sự cảm thông và điều chắc chắn không thế nào phủ nhận được sự hiện hữu của thế giới khác đang đồng hành xoay chuyển .
Hơn thế nữa bạn phải hiểu là : thế giới nầy hoàn toàn khác biệt với thế giới mà bạn đang an trú và ngủ vùi trong đó .
Nếu cứ thử thử xem , thử đi dạo như một người nhàn tản , thong thả , thản nhiên đi vào hành tŕnh mới mẻ , Như bạn đang theo dơi một phim truyện viễn tưởng về một thế giới quan thuần túy chỉ có những sự chấn động và rung chuyển .
Trở lại hành tŕnh chuyển hóa từ vô đến hữu . Từ cái không chuyển dần thành có , để h́nh thành cái mà chúng ta gọi là vũ trụ . Sự tạo lập một khoảng không thời gian giao tiếp , để chuyển hóa vô hữu thành hiện hữu và từ hiện hữu đến hóa sanh theo tiến tŕnh diển đạt các con số trong các hành tŕnh :
Phân nhị lập tam , dụng tam biến tứ .
Phân tứ lập ngũ dụng ngũ tạo tác .
Nếu phân tích kỷ , hành tŕnh diển biến từ 1 – 10 chỉ thể hiện được một bước . Có nghĩa là từ định tính đến định h́nh .
Từ lư vô sang lư hữu như vậy vật thể chưa thực sự được tạo thành .
Cho nên , tiến tŕnh trên được xác lập một lần nữa (định danh ), để xác minh cho sự hiện hữu .
Tạm diển đạt trục thời , không chuyển tiếp trong 3 bước ( cũng có thể là 4,5) ( h́nh vẽ ).
Nếu xét kỷ , có thể ta không cần lư giải hết diển tŕnh từ 1 - 15 v́ theo tôi lư giải đến bước 12 là đă thể hiện đầy đủ và diển tŕnh c̣n lại có lư giải hay không nó vẩn tự h́nh thành và danh tính đă được tiền nhân thiết lập .Ta cứ thế mà nhận dạng cho đơn giản và dể dàng cảm nhận tiến tŕnh chuyển hóa theo thời kỳ chuyển tiếp .
Ta có thể lập theo lư số : Từ 1 – 15 . Nếu bỏ 5  và bội số của nó
Th́ tiến tŕnh c̣n lại 12 bước  ( h́nh vẽ )
Xin chú ư một điều , ở đây chỉ nói về thế giới của sự chấn động và rung chuyển . Hay nói một cách khác cho dễ hiểu . Đây là thế giới của những rung động thanh âm , chứ không phải là lư giải về sự h́nh thành của bất kỳ tôn giáo nào .
Không có tôn giáo hiện diện hay ngự trị trên thế giới nầy , tất cả chỉ là những âm ba vang động ( có lần tôi đă nói về âm ba vang động ).
Tốt hơn hết , bạn hăy xem đây là những vấn đề mà tôi chỉ là người gợi ư .
Tôi chỉ gợi ư chớ không lư giải , đặt để hay áp đặt bạn vào một tiền đề phải như thế nào .
Lập lại lần nữa : Tôi chỉ gợi ư chứ không đặt tiền đề .
Việc tôi là gợi ư c̣n lại là việc của bạn .
Nếu tôi nói là không có một tôn giáo nào hiện diện trong thế giới nầy , là v́ dù có hay không có tôn giáo , sự chấn động vẩn hiện hữu .
Nó cứ xoây cuộn tṛn trôn ốc theo hành tŕnh biến hóa của sức ly tâm . Giống như ḥn đá rơi vào mặt nước lặng yên . Các ṿng tṛn h́nh thành từ tâm lan ra xa , xa dần cho đến vô cùng tận .
Đến đây có bao giờ bạn tự hỏi .
Đă có sức ly tâm , ắt phải có lực hướng tâm ?
Tôi chỉ có thể đơn giản nói : Việc ấy của các bạn
Người điên chỉ biết nói , không biết giải thích hay trả lời .
Ngôn ngữ chỉ là kư hiệu để diển đạt tâm thức mà tâm thức được h́nh thành từ sâu thẳm của lần chuyển hóa trong vô kiếp .
Một tâm thức ly hương biệt xứ trôi măi xa tít trùng trùng sóng vỗ mù khơi .
Sự chuyển hóa ly tâm thức đă xảy ra nhiều hơn số hằng sa và chúng ta măi măi trôi dạt hoài trong cái viễn ly chuyển hóa .

Mùa Đông Đinh Sửu
NGUYÊN ĐẠO
-----------------------------------------------

DIỂN TR̀NH

Có thể bạn cho rằng diển tŕnh ly tâm thức có vẻ phức tạp rối rắm . Thực ra không phải vậy . Chúng ta cứ thửrời bỏ tất cả những tri kiến đă thu nhập từ trước đến nay .
Ở đây dùng từ rời bỏ mà không dung xóa bỏ có nghĩa là tôi không thể buộc bạn khước yừ tri kiến .
Tri kiến không khước từ được . Cho dù bạn từ bỏ bất cứ tri kiến , như khi theo dơi bất cứ hành tŕnh nào , trong sự diển tiến sẽ h́nh thành nơi bạn cái cảm nhận , th́ sự cảm nhận đă là nền tảng của nhận thức . Nhận thức lại là nguồn cội của ư thức , mà ư thức kể cả nhận thức lại là sản phẩm của tri kiến .
Nên khi nói rời bỏ tất cả tri kiến có từ trưóc đến nay cũng có nghĩa là , rời bỏ những ǵ nhận được từ cái bạn đang học .
Hay ta tạm thời áp dụng phương pháp .
Đọc đơn thuần chỉ để đọc .
Đọc không nhớ và cho nó là ǵ ?
Không xem nó như thế nào ? Nói như thế hàm chứa ǵ ?những ngữ nó ra sao ?Tại sao phải nói thế ?V́ sao chổ nầy dùng từ nầy mà không dùng từ khác…
Có nghĩa là đọc trong trạng thái bất định luợng .
Hay bạn đọc như nh́n ngắm diển tŕnh cuộc sống đang hiện ra hằng ngày và nó cứ trôi tuột đi không hề để lại dấu ấn nào trong tâm thức .
Giống như một ngày , bạn đă nghe bao nhiêu âm thanh , thực ra có bao nhiêu âm thanh cô động lại trong kư ước ?
Đọc theo tôi có nghĩa là thả trôi theo sự xoắn ốc của chấn động . Sự chấn động ly tâm thức , đă làm cho tâm thức ta tạm thời rời xa lớp vỏ chính tự ḿnh vây bọc . Giống như con sâu tạo lớp kén để rồi ngủ vùi trong đó , tự cho lớp kén ấy là chính ḿnh . Nhận lấy nó làm bản thể , và măn nguyện trong lớp vỏ cục mịch xấu xí , điểm tô nó ngày càng rực rở mà quên rằng : chỉ cần xé tan nó , đập vỡ nó , tức hóa thân thành bướm tự do bay lượn trong vườn hoa đầy hương sắc . Phá vỡ nó để trực nhận sự vật bên ngoài vĩ đại biết bao . Đập vỡ nó để có được cái cảm nhận về sự vô biên của khoảng không thời giao tiếp .
Đọc có nghĩa là thả trôi theo sự chấn động ly tâm thức , cứ thả trôi tuồn tuột , hóa thân thành ṿng chảy xoắn tṛn trôn ốc - bức phá khỏi sức ly tâm và chính tâm thức ḿnh cũng tự xoáy tṛn rời xa tâm thức để chuyển động hóa hiện chuyển tiếp .
Sự hóa hiện chuyển tiếp nầy là sự hóa hiện thân tướng . (Ở đây tôi buộc phải nhắc nhở bạn , để bạn đừng vội vàng ǵ , hăy cứ thông thả như kẻ rong chơi không mục đích ) .( hóa thân )
Sự hóa hiện chuyển tiếp nầy là sự hóa hiện của ly tâm thức ( hóa sanh ) để rồi cô động lại hiện tướng . Từ không thành có . Một cách từ từ chậm chạp như thể khí hiện tướng thành quần thể ứ động . Rồi lại xoáy tṛn trôn ốc theo sức ly tâm để ĺa xa chính nó ( thấp sinh ).Hành tŕnh cứ diển tiến như thế , cú măi cô động rối rời xa , rời xa để cô động , tạo dần thành hiện hữu , qua tiến tŕnh : bang noăn và thai sinh .
Đến đây lớp vỏ bọc mới được h́nh thành và cô động lại an trú vào đó tùy theo nặng nhẹ ( nghiệp lực ) ( noăn sinh ) ( thai sinh ) mà lập lại năm hành tŕnh .( để trở thành hiện tướng )
Năm hành tŕnh , chúng ta gọi  (5) . Như nếu phân kỳ th́ có 2 .
 Chổ nầy tôi không diển đạt sao 5 mà có 2 là chính v́ lợi ích của các bạn .
Bạn cần vận dụng chính tư tưởng của ḿnh để t́m hiểu tại sao ( Hóa ,Thấp Bàng sinh chỉ là Hóa sinh , Noăn ,  Thai sinh chỉ là Noăn sinh .)
Đến đây , tôi cũng lưu ư một điểm . Sự lư giản nầy bạn thấy khác với điều đă được huân tập , và cho rằng dị biệt .
Xin đừng vội vàng ǵ , tôi khuyên bạn hăy rời sự phán đoán và so sánh
Hăy từ từ như bướm vườn hoa .
Đội khi bạn hăy tự hỏi .
Cái mà bạn cho là hiểu , từng hiểu . thực ra hoàn toàn chính xác chưa?
Kinh điển truyền mà bạn học hỏi , đă hiểu đích xác chưa?
Hoặc cái mà bạn cho là hiểu ấy . Từ đâu bạn hiểu?
Bạn hiểu bằng ǵ ?
Và bạn lấy ǵ để hiểu >
Không biết tôi có nên nêu ra đây một vài vấn đề để suy luận ?
Tự ḿnh suy luận ?
Như gà ấp trứng !
Như con người hoài thai !
Hăy thận trọng , coi chừng ḿnh hiểu bằng sự hiểu của người khác . Cái mà bạn đọc - chỉ là cái hiểu của người khác.
Cái mà bạn đọc hiểu là bạn dung cái hiểu của người nầy để hiểu cái hiểu của người kia .
Thận trọng . Hăy thận trọng .
Trân trọng !

Tháng 11 Đinh Sửu
NGUYÊN ĐẠO
---------------------------------------------

CHUYỂN TIẾP

Trong tiến tŕnh diễn biến ly tâm lực . Không hề có sự hiện diện của tôn giáo . Như vậy  xin bạn đừng mang một nền tảng nào để so sánh .
Vấn đề không phải là : con gà có trước hay cái trứng có trước .
Vấn đề không phải ở chỗ : Pháp có trước hay Phật có trước .
Có bao giờ bạn tự hỏi :
* Trước Phật Lôi Âm là ǵ ?
* Trước đó nữa Tôn giáo hiện diện ở đâu ?
Có lẽ chúng ta khoan đề cập tới tôn giáo trong diển tŕnh nầy
Tôi không cổ xúy hay phá bất kỳ một tôn giáo nào , một triết thuyết nào . Mà tôi chỉ nói đơn giản :
Trong tiến tŕnh diển tiến ly tâm lực không hề có hiện diện của tôn giáo - kể cả cái gọi là chân lư . ( Như thế không có nghĩa là Vô thần hay Hữu thần ).
“ Trí bất đắc hữu vô
Nhi hưng Đại bi tâm “
Bạn có thể cho tôi như thế nào cũng được là v́ tôi được bạn mệnh danh là ǵ đi nữa , th́ sức xoáy tṛn trôn ốc của ly tâm lực vẩn thế . Vẫn vận hành miên tục từ lúc chưa khởi đầu vô hữu và chưa hề dừng lại .
Tôi có thể nhắc lại bạn , đây là thế giới của những người đi bằng đầu , cho dù đi bằng đầu họ vẩn không khác với những người đi bằng chân .
Họ không bao giờ thấy dị biệt . Khi đi bằng đầu vẩn hội nhập vào thế giới của người đi bằng chân mà không hề làm phiền nhiểu , trở ngại hay có ǵ khác biệt .
Họ vẫn sống trong sự xoáy tṛn trôn ôc như những kẽ đi bằng chân . Duy chỉ một điểm là họ biết rất rơ về sự cuốn hút của ṿng xoáy ly tâm nên sự cuốn xoáy ấy không thể tạo được hấp lực hấp dẩn họ trôi dạt vào nơi không bờ bến .
Bây giờ ta có thể tiếp tục dạo chơi , rong ruỗi theo hành tŕnh diển biến của ṿng tṛn ly tâm lực (điều cần thiết là lúc nào cũng phải chú ư về lập luận
Phân nhị lập tam - dụng tam biến tứ
Phân tứ lập ngũ -  dụng ngũ tạo tác )
V́ thế chúng ta cần phải  nhận dạng lại hành tŕnh ( h́nh vẽ )
Ta nhận thấy hành tŕnh nầy mới diễn đạt được đến giai đoạn phân nhị lập tam .
Như thế diễn biến trên vẫn c̣n ẩn dạng trong vô h́nh .
Giai đoạn lập tam nầy chỉ là giai đoạn cô đọng dần để chuyển từ vô sang hữu > Từ chấn động vô thanh , trở thành chấn động hữu thanh .
Như vậy nó c̣n cần phải chuyển tiếp qua giai đoạn kế tục .
- Dụng tam biến tứ , phân tứ lập ngũ dụng ngũ tạo tác .
- Đến đây vật chất mới thực sự h́nh thành , ta có thể cô đọng lại :
- Có thể nói thoáng qua về ba giai đoạn chấn động trên .
Giai đoạn 1 : Vô thanh vô sắc  (Định tính )
Tất cả sự chấn động xoay tṛn chỉ thực hiện trên một điểm , có nghĩa là tự nó xoay tṛn chung quanh nó . Xoay tít tạo ly tâm lực để chuyển hóa ( Hóa ) .
Giai đoạn 2 : Hữu thanh vô sắc (Định h́nh )
Sức ly tâm tan dần ra khỏi tâm điểm , trong sự bức phá chính nó , tạo nên âm động nhưng chưa rơ rệt h́nh tướng ( Thấp )
Giai đoạn 3 : Hữu sắc vô thanh (Định danh )
Hiện tướng rơ rệt . Sự chấn động âm thanh ẩn tàng vào tâm điểm ( Bàng sanh )
Đến đây không hiểu bạn nhận định thế nào ?
Riêng tôi , tôi nghĩ việc nầy rất quan trọng tất cả mấu chốt của vấn đề , đều xảy ra ở đây . Từ đây - ta có thể nhận định .
Trước khi xảy ra giai đoạn 1 ( Giao điểm thời không trở về trước ) . Hay nói một cách khác từ vô thủy về trưóc .
Tất cả 3 gia đoạn trên đều ẩn tàng trong trạng thái ly tâm lực siêu vi tế , bị dồn nén chất chứa đến mức độ không dạng thức . Không âm thanh hay chấn động nào dù mơ hồ hiện hữu , cơ hồ thể tánh của sự  bức xúc bị dồn nén , trấn áp , nén chặt , không thể bộc phát , áp lực càng tăng cho đến giới hạn cuối cùng của sự cô đọng .
Sự bung vở xảy ra và sự chấn động nén chặt được kích phát từ tâm điểm xoáy mạnh ngày càng tăng để h́nh thành trạng thái ly tâm lưc .
Sự chuyển động lan dần theo ṿng xoắn ốc thời rời xa tâm điểm với tốc độ cực nhanh , nhanh đến mức bất động , rồi hậm dần , chậm dần qua từng mốc giao tiếp ( chuyển tiếp từng giai đoạn  : phân nhị lập tam…)
Ta có thể diển tập qua trục Thời Không ( h́nh vẽ )
Chúng ta cần phải h́nh dung được vấn đề :
Ở tất cả mọi giai đoạn, đều ẩn chứa hành tŕnh phân nhị lập tam  à…tạo tác
Như vậy ta tạm gọi :
Từ 0 trở về trước là nguyên lư mẹ ( nguyên sinh ) Nguyên sinh vô .
Từ 0 trở về sau là nguyên lư hóa sinh ( sinh sinh hóa hóa ) – Nguyên sinh hữu .
Từ đây ta có thể nhận dạng : Ở bất kỳ giai đoạn nào cũng ẩn tàng nguyên lư mẹ .
Như vậy các làn sóng dao động , phủ chồng lấp lên nhau nhưng không hề trộn lẩn .
Hành tŕnh diển tiến miên tục trải qua các giao điểm thời không giao tiếp , lập đi lập lại 5 lần 6 giai đoạn .Để rồi sau đó hành tŕnh miên viễn vẫn  tiếp tục xảy ra theo quán tính (h́nh vẽ )
Bạn nên chú ư tự đặt vấn đề về các con số .
V́ hệ các con số nầy là hệ thập phân . Cho dù có diển đạt đến đâu đó nữa th́ vẫn nằm ở diễn tŕnh từ 1—10 mà thực chất là diễn tŕnh từ 1---5
Từ gợi ư nầy có thể cho ta một cảm nhận nào đó về hệ 5
Theo tôi tất cả mọi lư giải có thể cảm nhận từ hệ 5 ( Giai đoạn A ) . Ta có thể có một thí dụ đơn giản ở hành tŕnh V . Số cuối là 150 .
                                                                     Nếu triết giải theo hệ 10 :
150 : 10 = 15 ( Bội số của 5 – 10 – 15 = > 150 )

15 ở cuối hành tŕnh c
ta co thể nói :
150 = 15
Vă lại 15 là bội số của 3
Có thể lập :
150 = 15 =5=3
150 lại là bội số của 3
Nên diển
150 = 30 = 15 = 5 = 3
Ta có thể nói các hành tŕnh tương ưng đều có liên quan với nhau .

Một thí dụ nhỏ trên , hy vọng các bạn h́nh dung được cấu trúc đang kết ,móc xích , dính mắc vào nhau mà không hề trộn lẫn .
Sự sinh hóa vẫn hóa sinh theo một trật tự . Viễn tŕnh miên viễn kế tục xảy ra không hề nhầm lẫn .

Bây giờ chúng ta quay trở lại diễn tŕnh từ 1 à15
( thực chất chỉ cần dụng đến 12 )
Điều nầy cũng dễ hiểu .

Như ta nhận định : Trong 5 tiến tŕnh .
Rúy gọn :
{ Hóa _ Thấp _ Bàng }_ {Noăn _ Thai }
     hóa sanh                         noăn sanh
V́ thế
     5 mà dụng có
Nên : 
      Chu kỳ 1à 15  c̣n lại 6 thời
Và diễn tŕnh từ :
      1à15 loại trừ các bội số của 5 và 5
   Sẽ c̣n lạl 12 ( bỏ 5 , 10 , 15 )
Cho nên nói một giai đoạn 15 thời kỳ chỉ dụng 12
Mà bội của 12 x 10 = 120
Nên tiến tŕnh 1 à 150 chỉ dụng ơ 120
Nên có thể suy luận :
S = 5 =  15 = 30 = 150 = à120
Ta có thể lập tŕnh (h́nh vẽ )
Ta thấy : 180 ; 108 là bội số của 6 và 3 . Số 1 c̣n quá sơ khai  ( chấn động phát từ tâm )
Số cuối 120 nằm ở kỳ chuyển tiếp
Ở đây , tại sao không đề cập đến hành tŕnh VI ( 6 )
Bạn nên nhớ hành tŕnh VI là hành tŕnh của lực quán tính ( sẽ nói ở chương sau ) nên ở đây chỉ diễn đạt đến hành tŕnh V ( 5 )
Nên khi dụng biến hóa  (ứng ) thường diễn đạt ở pháp số :
Từ :
Thế : 2—108 ( trong thế có ứng )
Hoặc  (ứng ẩn tàng vào tâm )
Ứng  : 12 – 108 ( trong ứng có thế )
( Thế ẩn tàng vào tâm )
Hay : 120 trong hệ 10
Ta có : 120 = 12 x 10
Tức : 120 trong hệ 10 có 12 lần hệ 10 mà số 10 là số cuối của hành tŕnh sơ khai .
Nên : nếu giảm đi 12 lần bội số của 10 và 10 trong  hệ 10 ta sẽ có 120 – 12 =108 .
Kết quả 120 = 12 + 108 Lưu ư : 150 , 120  và 108 , 144 ,180 đều là bội số của 3 nên có thể nói :
Ở đây ta có thể đặt vấn đề :
Tại sao thế sử dụng hệ 5 mà ứng lại nằm trong hệ 10
Ta có thể nhận rơ : thế thuộc về lư diễn tŕnh có 5
Ứng thưộc hóa ( sinh )diễn tŕnh có 10 .
Tựu chung vấn đ62 có thể ứng dụng trong 2 cặp số : ( h́nh vẽ )
Nếu để ư ta sẽ nhận ra
108 là bội số của 6 ( trong hệ 6 di chuyển 18 lần  )
108 là bội số của 3 ( trong hệ 3 di chuyển 36 lần )
Bạn có thể lưu ư về các con số :
3à 6 à 18 à 36 à 108
Đến đây tôi nói rơ thêm về các từ dùng ở đây :
( hệ 10 - hệ 5 - hệ 6 v .v…)
Điều nầy có thể giải thích như sau :
Gọi là hệ , hay v́ nói chu kỳ lập lại đơn giản .
Ví dụ
Hệ 10 là chu kỳ diễn tiến từ 1—10 .
Rồi lập lại 1 – 10 có nghĩa là 10 bước .
Các hệ khác cũng thế .
 Ta cũng có thể phân hành tŕnh biến hóa trong lập luận : :” phân nhị …tạo tác “ Làm 3 mốc chu kỳ : ( h́nh vẽ )
Móc 1 : phân nhị lập tam ( sơ phát ) chu kỳ lan rộng từ tâm điểm phát kích mạnh bức phá khởi tâm điểm .
Móc 2 : dụng tam biến tứ , phân tứ lập ngũ ( trưởng dưỡng )
Rời xa khởi tâm điểm xoay tṛn quanh tâm điểm , lưc ly tâm cần bằng
Móc 3 : dụng ngũ tạo tác ( mạt kỳ )
Chu kỳ giảm lần lực xoáy , ṿng xoáy lan rộng ra khỏi tâm điểm cho đến mất hẳn âm ba .
( Lưu lải sự chấn động tâm điểm sơ khai ).
Tuy nhiên , chúng ta phải hiểu lực ly tâm phát kích không bao giờ ngừng nghỉ Có nghĩa là ṿng nầy hủy diệt là đến ṿng khác chấm dứt nên gọi là miên tục .
Ta cũng có thể nói : sinh hóa để hủy diệt . Hủy diệt để sinh hóa . Kéo dài từ vô thủy đế vô chung , từ vô h́nh đến hữu h́nh - từ hữu h́nh trở về vô h́nh cứ thế mà miên viễn . Lưu lại trùng trùng những âm vang động phủ khắp thế giới hàằng  sa .
Cũng có thể h́nh dung sự chuyển hóa bằng ánh sáng của ngọn đèn pha
Ánh sáng từ bóng đèn phát đến giới hạn chiếu sáng của nó . Bóng tối bị xóa bỏ trong phạm vi chiếu sáng .
Ta phải hiểu là từng chùm tia sáng phát liên tục chú không phải một khối sáng .
Từng chùm hạt ánh sáng phát liên tục chứ không phải một khối sáng .
Tương tự thế
Lực chấn động cực mạnh , cực nhanh xoáy tít đến một giới hạn nào đó sẽ cô đọng thành dạng vật chất . Tùy thuộc theo cấu trúc nặng nhẹ khác nhau ở những móc xích giao thoa của các chu kỳ chấn động ( nghiệp lưc ) , mà từ vô thể chuyển qua hữu thể , từ không vật chất mà thành vật chất . Từ vô h́nh qua hữu h́nh . Hay nói một cách khác , từ không chuyển. thành có .

Tháng 11 Ất Sửu
NGUYÊN ĐẠO
-----------------------------------------------

TẢN MẠN

Sự miên viễn của ly tâm lực , cuốn hút tất cả trong phạm vi giới hạn của cái không giới hạn. Giới hạn phạm vi từng thời điểm giao tiếp trong sự viễn ly
Sự chấn động thay đổi thứ bậc qua từng giao điểm , từng mốc chuyển giao Thời Không giao tiếp miên mang sống vỗ trùng trùng song vỗ .
Ngọn sau chạy theo ngọn trước đổ dồn làm một , dựng lên vách sóng cao ngất từng mây
Sóng ch́m sâu thẳm dưới đáy đại dương ồn ào ch́m lắng trong cái phẳng yên đứng lặng của mặt nước hiền ḥa .
Hốn nhiên dựng thành vách sắc treo lơ lửng giữa tầng không , vút cao thẳng dựng trong khoảnh khắc sát na gió ngừng thổi , mây ngừng bay , vạn vật bất động vách sắc bất động . Duy chỉ bất động - Thời Không giao tiếp bất động , tất cả đóng băng trong cái Không Thời rực lửa – trong ái vô cùng tận của thế giới hằng sa .
Chợt đổ nhào , ồn ào vở ở , tàn phá , tung hô , xóa bỏ , tiêu diệt , trong cái yên lặng vĩnh hằng . Trong cái yên lặng vĩnh hằng chứa đựng vô vàn sóng dữ , ồn ào song dữ , chập chùng sóng dữ , mănh liệt , thô bạo , hủy diệt , tàn phá – phá tan tất cả cấu trúc thuộc về nhâ sinh quan
Những thứ thuộc về nhân sinh qua bị tàn phá theo cơn lốc .
Cơn lốc điên cuồng ngất ngưỡng 9 tầng mây . Đầu đi xuống đất , phá vở cái gọi là vũ trụ quan .

Sự phân nộ cao tột cùng của con song dữ . Không c̣n nhân sinh quan – Trong diễn tŕnh không có nhân sinh quan , kể cả cái gọi là vũ trụ quan .
C̣n lại chăng - chỉ đơn độc hành tŕnh của Thiện tài đồng tử , miệt mài cô độc – trơ trọi * hoang sơ . Trên con đường kiếm t́m hạt nhân của sự bức phá ly tâm lực .
Một cuốc viễn ly tâm thức vĩ đại nhất lịch sử loài người - một cuộc viễn ly miên viễn trôi dạt từ thuở sơ khai - để đánh thức con người khỏi mê đồ trùng trùng la vơng – trùng trùng lan thuẩn . Thoát khơi hằng hà sa số các mắc xích rực chiếu hào quanh dụ dẩn con ngựi ch́m sâu vào mê đan đồ kết trùng lấp – xen lẫn , tạo thành vô vàn thế giới mê hoặc – xô đẩy con người ào ảo giác của ly tâm lực .
Ảo giác ly tâm lực cuốn xoáy , xô đẩy con người ngày càng xa rời tâm điểm để rồi biến mất trong xoáy ốc cuối cùng của Mạc kỳ .
 Thế giới biến mất , con người biến mất ,vũ trụ biến mất , vạn vật biến mất trong ṿng xoáy của chu kỳ cuối .
Con người tàn phá tất cả , cuối cùng quay trở lại hủy diệt chính ḿnh trong mê đồ của chu kỳ tan biến cực đại của ṿng tṛn ốc .
Giới hạn của cái không giới hạn là giới hạn ḥa tan vào cái không giới hạn .
Giới hạn của cái không giới hạn là mút tầm nh́n ngắm con người
Giới hạn cái không giới hạn là sự tê liệt của tư duy – là cái tự măn của tri thức – là cái mâu thuẫn của chứng đắc – là cái tự lừa dối – là cái bất lực của con người
Giới hạn cái không giới hạn là nhốt nhét tất cả kiến thức người khác mà không tiêu hóa được , Bị bủa vây trong kiến thức người khác , chính ḿnh , kinh điển , giào điều , tôn giáo và các luật lệ , nghi thức qui định
Chúng ta bị bủa vây trong mạng trùng trùng các tư tưởng đan kết , vây bọc , trói chặt thành một lớp vỏ rồi ch́m vào giấc đông miên quên ngày thoát xác
Chỉ c̣n độc mỗi một Thiện tài đồng tử chậm rải ung dung chui vào 6 chu kỳ xoắn ốc , đan kết dệt bằng tơ nhên được dệt bằng âm thanh, dược kết bằng ánh sáng , được dệt bằng sự chấn động vô thanh trong ái thất t́nh la vơng - thất trùng lan thuẫn .
Để chui vào đập nát hạt nhân chấn động để ḥa tan vào cái vĩnh hằng . Không c̣n chấn động không c̣n ánh sáng – không c̣n âm thanh.
Nhịp nhàng sóng vỗ - trùng trùng sóng vỗ .
Thế giới duy tồn những con người trở thành làn sóng miên man – miên man sóng vỗ - miên man vỗ về giấc ngủ h́nh nộm hành sử theo làn sóng nhấp nhô.
 Con người trở thành những phù thi dật dờ nổi trôi trên mặt đại dương trùng trùng sóng vỗ - lập đi lập lại từ hằng sa kiếp
Nhịp nhàng sóng vỗ . Trùng trùng sóng vỗ miên man – miên man bất đoạn tục hành tŕnh viễn ly vô vọng .
Sáu ṿng xoắn tít chấn động tột cùng chợt hiện ánh sáng rực rỡ 7 sắc cầu ṿng . Lan rộng phủ khắp thế giới vô biên rồi thu vào tâm điểm .
Tâm biển viễn ly rực sáng chói ḷa trong suốt .
Trong cái chói lọi huy hoàng của ánh sáng 7 thứ chấn động đột nhiên tưng bừng rung chuyển khắp cả thế giới hằng sa .
Ánh sáng , tiếng động ,sự động chuyển cô động thu vào tâm điểm chấn động viễn ly . Vút hóa thành một h́nh hài bé nhỏ rực rỡ ly hương xa xú , mỗi bước chân thành tựu sen hồng . Hiện hữu ở một đất nước nhỏ bé – kép ḿnh dưới ngọn Tuyết sơn .

Người đă đến như thế và ra đi như thế
Đến như thế đi hằng như thế
Sự thật nào người đă t́m ra
Trong rỗng lặng tận cùng tịch tịnh
Người an nhiên ngự trị quần ma .

Mùa Đông  Đinh Sửu
NGUYÊN ĐẠO
--------------------------------------------

 

Trở về đầu trang

 
 

Webmaster@maytrang.org